( Tiết tử ) Minh nguyệt tâm


Tiết tử:       Minh Nguyệt công tử

Thiên Triều năm sáu mươi sáu.

Đông Việt, Tây Di, Nam Đường, Bắc Cẩm, theo thứ tự là bốn tòa thành lớn nhất trong bản đồ Đại Hán Thiên Triều, bảo vệ lãnh thổ bốn phía xung quanh Thiên Triều thành, khiến ngoại tộc không dám xâm phạm.

Lại nói, có bốn cô gái bằng dung mạo, tính tình, nổi tiếng khắp Thiên Triều, gọi là Tứ mỹ Thiên Triều, theo thứ tự là cháu gái An Định hầu – Doanh Ngọc Quận chúa, muội muội Lãnh Đại tướng quân – Lãnh Sương Lăng, nữ nhi Tiêu Thừa tướng – Tiêu Liên U, tiểu thiếp Phong trang chủ của Thanh Bình sơn trang – Thủy Linh Nhi.

Một ngày kia, toàn thành Thiên Triều đường lớn náo nhiệt, người đến người đi.

Chợt một người kinh ngạc mà lớn tiếng kêu lên: “Nhìn kìa, gia quyến Tiêu Thừa tướng trở về phủ !”

Nghe được thế, một nửa số người dừng bước, thậm chí làm rơi cả đồ trong tay, ngước nhìn đội nhân mã mênh mông cuồn cuộn đang đi, trong đó có mấy cỗ kiệu nhỏ màu son đính vàng đeo bạc, càng cao quý.

“Đều nói nữ nhi của Tiêu Thừa tướng – Liên U tiểu thư, đứng đầu Tứ mỹ Thiên Triều, không biết ngày thường có bộ dáng như thế nào?” Mấy tên thư sinh tay cầm quạt giấy, đầu đội khăn chít, cũng ở một bên nhỏ giọng bàn tán, ánh mắt si ngốc ngắm kiệu hồng.

Được trời cao chiếu cố, cỗ kiệu hoa lệ nhất đi vào đột nhiên dừng lại.

“Cố ma ma, nhớ đi sớm bố trí, lường trước sợi tơ vàng cùng tuyết nhung trù.” Trong kiệu truyền ra giọng nói thanh thúy, tựa như tiếng chim hoàng anh, dễ nghe động lòng người, mọi người nghe được kích động, thầm nghĩ giọng nói đã như thế, dung mạo thì phải như thế nào! Nói vậy người trong kiệu, chính là Thiên Triều đệ nhất mỹ nhân – Tiêu Liên U.

Một bàn tay ngọc nhẹ vén màn kiệu, một dung nhan xinh đẹp nhất thời hiện ra trước mắt, mày liễu mắt hạnh, mũi ngọc môi anh đào, quả nhiên là tiểu mỹ nhân như hoa như ngọc.

Mọi người ở đây trong lòng ai cũng âm thầm ngợi khen, Tiêu tiểu thư, quả thật là không hổ danh Đệ nhất mỹ nhân.

Thiếu nữ kia tùy ý nhìn bốn phía một chút, vừa cúi đầu nhìn ma ma bên ngoài, nhẹ giọng nói mấy câu, ma ma mang bộ dáng già nua gật đầu đồng ý.

“Cô nương coi chừng!” Theo một tiếng hô, một con ngựa điên từ đâu vọt ra, lồng đến phía kiệu, mắt thấy cả hai sẽ đụng vào, nhân mã Tiêu phủ hốt hoảng, người xem bốn phía cũng trợn mắt há mồm, mặt xám như tro, thanh thế như vậy, một khi đụng vào, người trong kiệu, sợ là lành ít dữ nhiều, không chết thì cũng bị thương. Mỹ nhân yếu ớt kia, sao chịu đựng nổi!

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, một thân ảnh màu xanh từ giữa không trung nhảy xuống, nhanh như chớp, rơi xuống lưng ngựa, vừa thúc ngựa, kéo dây cương, dừng lại, con ngựa điên như cơn lốc lúc nãy hí cuồng mấy tiếng, thoáng chốc ngoan ngoãn.

“Hảo công phu” Mọi người rối rít vỗ tay, hét lớn.

Thanh y nam tử nhảy xuống ngựa, hướng người trong kiệu chắp tay hỏi: “Cô nương không sao chứ?” Giọng nói rất nhẹ, chẳng qua là làm theo nghi thức tùy tiện, trên khuôn mặt lạnh lùng không nhìn ra bất kỳ quan tâm gì.

“Chu nhi đa tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp!” Ma ma phân phó kiệu phu chỉnh lại cỗ kiệu, cô gái trong kiệu bước nhẹ nhàng khỏi kiệu, hướng thanh y nam tử dịu dàng cảm tạ.

Chu nhi? Chẳng lẽ mỹ nhân như vậy, lại không phải là Tiêu tiểu thư! Trong lúc nhất thời, đám người rối rít suy đoán.

“Tiện tay mà thôi, không có gì đáng nói.” Thanh y nam tử khom người đáp lễ lại, tính xoay người rời đi.

“Xin hỏi tôn tính đại danh của ân công?” Cô gái tự xưng là Chu nhi thẹn thùng hỏi, trên mặt xinh đẹp đỏ ửng.

“ Thân phận hèn mọn, vô danh, vô họ.” Thanh y nam tử cũng không quay đầu lại.

“Khoan đã” Chu nhi cúi đầu hướng một cỗ kiệu nhỏ bên cạnh thấp giọng, ở sau lưng lên tiếng giữ lại, “Thiếu hiệp xin dừng bước, tiểu thư nhà ta có lời muốn nói.”

“Không dám, Tiêu tiểu thư cành vàng lá ngọc, hạ nhân bọn ta, thân phận hèn mọn, không có phúc nói chuyện.” Thanh y nam tử vẫn lạnh lùng từ chối, mọi người một bên nghe được rất nổi giận, trên đời này sao có ngu như vậy, với đệ nhất mỹ nhân cũng có thể cự tuyệt.

Trong kiệu truyền ra một tiếng cười nhẹ, ôn mềm nhu nhuận, uyển nhược như tiếng chuông bạc, mọi người nghe được âm thầm say mê. Lúc trước nghe giọng nói của Chu nhi cô nương kia, đã cảm giác cực kỳ dễ nghe, nay nghe tiếng cười của người trong kiệu, lại càng động lòng người. Chỉ là tiếng cười, đã như tiếng trời, văn sở vị văn. Trong đám người không ít thanh niên, lòng bàn tay lại càng tiết mồ hôi, hai chân run run, hai mắt trừng trừng, sợ bỏ qua bất cứ thứ gì từ Tiêu Liên U.

Chu nhi giơ tay, kiệu phu từ từ hạ kiệu, nha hoàn cẩn thận vén rèm, đỡ ra từ trong kiệu một thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, mặc một thân lục y, eo buộc một thắt lưng bằng lụa trắng, thiếu nữ búi tóc, trên trán có một viên ngọc bích Khổng Tước, lông mày như dáng núi xanh, mặt như Phù Dung, đôi mắt đẹp nhìn quanh, nụ cười nhẹ xinh đẹp, quả nhiên là tuyệt sắc. Vẻ đẹp của nàng, tựa như ánh sao phát sáng nơi chân trời sâu thẳm, chiếu vào trong lòng mọi người.

Tiêu Liên U, Thiên Triều đệ nhất mỹ nhân, thật sự danh bất hư truyền!

“Thiếu hiệp vừa rồi gọi Chu nhi là cô nương, xin hỏi thiếu hiệp, sao biết Chu nhi không phải là tiểu thư?” Chu nhi hỏi, Liên U tiểu thư cũng chuyên chú nhìn về thanh y nam tử, ánh mắt Sở Sở, chờ câu trả lời của hắn.

“Công tử nhà ta đoán.” Thanh y nam tử nhàn nhạt nói.

“Xin hỏi công tử quý phủ nên xưng hô như thế nào?” Tiêu Liên U cười hỏi, trong lòng rất không thích nam tử lạnh lùng trước mắt. Từ nhỏ đến lớn, ai đối với nàng không phải là vừa thấy đã yêu, hoặc giật nảy mình, mà hắn, tựa hồ từ đầu đến cuối cũng chưa từng đem nàng để trong mắt, không biết hắn, là hạ nhân nhà ai?

“Công tử nhà ta, danh hiệu Minh Nguyệt. Nam Đường, Tương công tử.” Thanh y nam tử đến cuối cùng nói ba chữ, trên khuôn mặt kiên cường trở nên nhu hòa, hai mắt nhìn thẳng phía trước, hiện lên ấm áp không dễ dàng phát giác.

Minh Nguyệt công tử? Mọi người thấy xe ngựa trước mặt kinh hô, cơ hồ sẽ phải ngã xuống đất. Đây chính là con người kiêu ngạo có tiếng ở Thiên Triều, ngàn năm khó gặp, giống như trích tiên.

“Nhược Trần nhà ta trời sinh tính đạm mạc, không rành thế sự, chậm trễ, kính xin tỷ tỷ bao dung chớ trách.” Giọng nói của một thiếu niên vang lên, tiếng mềm nhẹ, mang một chút thầm ách, mấy phần từ tính, đếm lần dày, thiên chủng thần vận, lại cả phong tình, giống như gió đêm lướt qua dây cung, như cánh hoa rơi phiêu linh ở mặt nước, khiến tâm thần kích động, nhất thời nhưng lại không thể xác định người ở chỗ nào. Giọng nói kỳ diệu như vậy, sợ là đang ở trong mộng.

Mọi người mê man, xe ngựa dừng lại, một thiếu niên nhô đầu ra, ngồi thẳng lên, hướng thanh y nam tử đưa tay qua, nhưng thấy bàn tay kia trắng nõn nhẵn nhụi, dưới ánh mặt trời càng thêm căng tràn, so với tay thiếu nữ còn ôn nhu mấy phần.

Thanh y nam tử trong mắt nhìn hắn, bước nhanh tiến ra đón, như đang cầm tay trẻ con, thiếu niên được cầm tay, hai tay cẩn thận vịn vào thanh y nam tử, từng bước xuống xe.

Thiếu niên đang mặc sắc áo màu ánh trăng, vươn tay ngọc, ngắm nhìn bốn phía, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Liên U. Ánh mắt lướt qua, mọi người cảm giác thấy quang ảnh nhàn nhạt, ánh xanh rực rỡ như sóng gợn, giống như đương tiết lạnh, ngâm mình trong dòng nước ấm áp, rất thoải mái. Chính là, không chói mắt, không thương thân, chỉ có thoải mái, một xúc cảm thoải mái nói không ra lời!

Người này mặt mũi hơi lộ vẻ ngây thơ, so với Tiêu Liên U còn nhỏ hơn một hai tuổi. Tuy còn trẻ tuổi, cũng là ý vị thiên thành, phong hoa tuyệt đại, tựa như Minh Nguyệt sáng tỏ, cho dù là ánh sao đẹp nhất, sáng nhất chân trời, đứng bên cạnh hắn cũng ảm đạm thất sắc.

“Sớm nghe nói tỷ tỷ xinh đẹp, quốc sắc thiên hương, hôm nay rốt cục được diện kiến, kiếp trước Tử Phi đã tu luyện phúc phận gì.” Mộ Dung Tương ánh mắt trong suốt, chắp tay thở dài, lặng lẽ đem cộng lông ngựa vừa mới nhổ xuống thu hồi vào trong tay áo.

Thanh y nam tử liếc thấy động tác ngầm của chủ tử, bất giác bật cười. Mới vừa hai người xa xa đứng xem náo nhiệt, công tử không phải là nói người lên tiếng lộ diện trong cỗ kiệu đầu tiên không phải là Tiêu tiểu thư. Không phải thì thôi, dù sao công tử nói chính là hắn sẽ không nghi ngờ. Nhưng công tử cúi đầu nói lên một câu gì mà thực tế chân lý cái gì tiêu chuẩn, hắn tìm một con ngựa lớn, đột nhiên rút đuôi ngựa ,con ngựa chấn kinh, xông về cỗ kiệu, cho nên mới có màn mạo hiểm vừa rồi.

Tiêu Liên U sóng mắt ôn nhu, hơi mỉm cười nói: “Công tử đừng trêu ta, công tử chính là trích tiên, ta ở trước mặt công tử, thật là tự ti mặc cảm.”

“Sao dám, sao dám” Mộ Dung Tương chân thành nói, “Sáng nay gặp gỡ, ngày khác đặc biệt đến phủ Thừa tướng tham kiến tỷ tỷ.”

“Công tử đi thong thả!” Tiêu Liên U nhìn bóng lưng Mộ Dung Tương, đáy lòng dâng lên một tia buồn bã, ai cũng đều nói mình là Thiên Triều đệ nhất mỹ nữ, tương lai là hậu, là phi, lần đầu tiên lộ diện ở bên ngoài phủ nổi bật, lại bị công tử trước mắt này hạ đo ván, ngũ quan tinh sảo nhẵn nhụi như thế, nhưng lại ở trên mặt một nam tử, không cam lòng, nhưng không thể làm gì!

Trên xe ngựa, Mộ Dung Tương vén ống tay áo, vuốt vuốt cổ tay, thở dài nói: “Quả thật là Đại mỹ nhân, không uổng ta chịu để súc sinh kia nắm vào! Hiện thời nhớ tới cũng thật may mắn, con ngựa kia mà nếu lệch khỏi quỹ đạo, hướng tới đám người, ta đây không phải là vô duyên mà không thấy được bộ dáng Tiêu tiểu thư, phí công một cuộc sao?” Phía trên cổ tay trắng nõn như đồ sứ đã thấy sưng đỏ, rách da, đau.

Thanh y nam tử trong mắt cả kinh, trầm giọng nói: “Công tử không biết võ nghệ, muốn nhổ đuôi ngựa, phân phó Nhược Trần đi làm là được, cần gì phải chịu đau như vậy? Tiêu tiểu thư kia, đáng để công tử hướng về như thế sao?”

Mộ Dung Tương đưa tay qua, mặc hắn từ trong xe lấy một lọ thuốc, đổ ra chút chất lỏng màu xanh nhạt mát mát, tại vết thương của mình nhẹ nhàng xoa xoa, “Ngứa quá, ha ha, Nhược Trần, ngươi biết ta sợ nhất là ngứa, phiền ngươi mạnh tay hơn một chút, ta không phải là con gái, không có mảnh mai như vậy.” Hắn cười đến thân thể run lên.

“Ta nói Nhược Trần à…” Xử lý tốt vết thương, Mộ Dung Tương thu nụ cười, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói, “Ta lần này là vì ngươi.”

“Hửh? Giải thích thế nào?” Thanh y nam tử liếc hắn một cái, hỏi.

Mộ Dung Tương cười nói: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi năm nay đã hai mươi bốn tuổi, chưa đón dâu, cũng không để ý ai, tình đời chưa đụng. Cho nên, ta hôm nay vì chuyện chung thân đại sự của ngươi bôn ba, sau khi chuyện thành công, ngươi nhất định phải phải đối với ta thiên ân vạn tạ, thành tâm báo đáp mới được. Ngươi nói, Tiêu tiểu thư kia cùng nha đầu Chu nhi, ngươi nhìn người nào? Ngày khác ta đến Tiêu phủ cầu hôn cho ngươi.” Ở trong lòng hắn, cho tới bây giờ chưa được gặp, chính là đương kim công chúa Hiên Viên Đế, chỉ cần Nhược Trần thích, hắn cũng sẽ giúp hắn đi xem.

Thanh y nam tử nhíu mày, lạnh lùng nói: “Đa tạ công tử quan tâm, Nhược Trần cũng không có ý thành thân, chỉ nguyện cuộc đời này làm bạn với công tử, bảo vệ công tử chu toàn. Mạng của Nhược Trần, là công tử, nếu một ngày Nhược Trần làm sai chuyện gì, khiến công tử chán ghét, chỉ cần một câu, Nhược Trần sẽ rời đi…”

“Tốt lắm, tốt lắm, lúc đó, chớ có giống oán phụ nha.” Mộ Dung Tương thở dài một tiếng, ai nói Nhược Trần nhà hắn lạnh lùng như băng sương, ở trước mặt hắn lại giống hệt Đường Tăng, suốt ngày lải nhải. Nhưng hắn rất tốt bụng, nghĩ hắn năm nay hai mươi bốn tuổi rồi, cũng nên kiếm một kiều thê, sinh ba năm hài đồng, vậy mà hắn không muốn, vậy thôi, không đề cập tới cũng được.

Vừa tới đây, ở trên đường lắc lư cả một ngày, thật sự mệt mỏi, còn bị thương, hắn nghĩ tới, nhắm mắt lại, tựa vào vách xe dưỡng thần.

Hai mươi bốn tuổi, ở thời đại này mà nói, là có chút già rồi, nhưng nếu thả hắn vào thế giới kia, vậy thì thật là tươi đẹp như hoa, là cái tuổi hoàng kim nhất mới bắt đầu.

Vẫn nhớ đêm trăng kia, hắn mới trải qua sinh nhật hai mươi bốn tuổi không lâu…

2 thoughts on “( Tiết tử ) Minh nguyệt tâm

  1. Pingback: Minh nguyệt tâm « Vẫn lạc tâm viêm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s