Chương 1+2_ Miễn cưỡng tiểu yêu phi


Chương 1:

Edit:gautruk3004

Tề quốc, thu năm 21 Nguyên Đức, kinh thành Cảnh vương phủ.

Lạc Hà Cư là một cái sân lớn nhất trong vương phủ, là Cảnh Vương gia vì Vương phi hắn Mai Vận Nhi Sở mà sửa.

Nghe nói vị Vương phi tuổi trẻ kia có một bộ dáng, khuôn mặt  khuynh đảo chúng sinh , mặc dù hiện tại đã ba bảy ba tám, phong vận vẫn như cũ không thuyên giảm .

“Quản gia dừng bước!” Tại chính ốc Lạc Hà cư , một tiểu nha đầu chạy đến giữa cửa cản lại , khẽ cười nói: “Vương phi đang  tắm rửa, quản gia thỉnh chờ một lát.”

Lời này nói mập mờ, đặc biệt tăng thêm  ngữ khí mà nói ra hai chữ “tắm rửa” càng làm cho Lưu Phúc  hai mắt tựa hồ đều phát phát sáng.

Nhìn bốn phía không người, Lưu Phúc liền tiến lên về phía cửa mà nha hoàn đang đứng chắn, cười dâm đãng  hướng cửa phòng đẩy ra.

Nha đầu kia liếc mắt,cũng không ngăn đón, chỉ nhìn bốn phía đầy cảnh giác , sau khi Lưu Phúc vừa vào liền đóng cửa lại , chính mình đứng ở trước cửa vì người ở bên trong mà canh chừng.

Hắn đi vào thì thấy một một màn sương phủ khắp phòng, ngay sau đó liền nhìn thấy một thân ảnh mông lung phía trước, liền tiến đến.

Một tầng lụa mỏng manh  như dán vào trên người, mặc dù có tăng thêm  vài phần mông lung,, nhưng như cũ không che dấu được đường cong lả lướt . Ngực đầy đặn mượt mà mãnh liệt  kích thích ánh mắt Lưu Phúc, khiến hai chân hắn không theo khống chế bắt đầu bước nhanh về phía trước.

Mỹ phụ bắt gặp ánh mắt đầy ham muốn của nam nhân, chẳng những không tránh né, ngược lại còn cố tình làm cho đôi phượng mâu (mắt đấy)giống như hàm chứa xuân sắc, hết sức  khiêu khích .

Lưu Phúc đến gần, ngón tay mềm mại chủ động tiến đến, khẽ cười.

Hắn cũng không chần chừ, một tay vươn,cách một lớp vải mỏng sờ nơi non mềm  mượt mà. Khi thì lấy tay chỉ khẽ miết điểm đầu nụ hoa, khi thì vỗ về chơi đùa vuốt ve, dần dần  tăng thêm lực đạo.

Cảnh Vương phi duyên dáng khẽ rên một tiếng mềm mại không xương giống như  dựa hẳn về trong lòng  hắn, đôi tay cũng bắt đầu không an phận, ở trên thân thể hắn sờ soạng .

“Yêu tinh!” Hắn cười mắng, “Có phải hay không muốn ta ! Tiểu yêu tinh ngươi thật sự là càng ngày giỏi câu dẫn người , xem làn da ngươi này , bảo dưỡng  thật tốt,đã gần bốn mươi còn non mềm như vậy , so với . . . . . .”

Gian tình tiếp tục ấm lên

“So với gì?” Cảnh Vương phi trên người hắn nhéo một cái” Lưu Phúc ngươi giỏi lắm, dám trốn ta ra ngoài tư tình?”

“Không có không có!” Thấy mỹ nhân tức giận, hắn nhanh hôn lên môi nàng một chút, “Ta nào dám! Ta  có được Vương phi chắc đã phải tu luyện nhiều đời, làm sao còn dám ra bên ngoài đi tìm nữ nhân.”

“Xem như ngươi thức thời!” Lời nói nam nhân dỗ  nàng vui vẻ, thân mình tiến về phía trước . Lưu Phúc thuận thế đem nhân từ trong nước ôm ra, lập tức hai người đồng loạt hướng mặt  nhung ngã xuống.”Luôn gấp như vậy !” Cảnh Vương phi thấy hắn đã muốn dùng tay bắt đầu đi xuống phía dưới tìm kiếm .”Cũng không thèm đóng cửa sao!”

“Nha đầu bên ngoài sẽ coi chừng dùm cho!” Lưu phúc động tác vẫn tiếp tục, đồng thời nói : “Lão già kia sao mãi không chết, về sau Nghị nhi làm  Vương gia, ta cũng không cần luôn lén lút  như vậy !”

“Ngươi đừng nên đắc ý!” Cảnh Vương phi một tay đẩy nam nhân đang đè nặng mình  ra một ít, lạnh lùng nói: “Ta nói cho ngươi, Nghị nhi cho dù là lập  vương vị, ngươi cũng không thể quang minh chính đại  tiến vào cửa phòng  ta . Ngươi nếu muốn Nghị nhi có thể  tọa  vị lâu, liền an phận cho ta , nếu dám phá hư , đến lúc đó chúng ta ai cũng đừng nghĩ còn mạng sống!”

“Ai nha biết biết!” Hắn cọ  thân mình , “Nhanh chút cho ta giải tỏa, ta đều nghe lời ngươi.”

“Chán ghét! Ngươi nhẹ chút. . . . . .”

“Đại thiếu gia! Vương phi đang tắm rửa!”

Trong phòng  hai người đang dây dưa, chợt nghe  tiểu nha đầu canh giữ ngoài cửa  hô một câu.

Cảnh Vương phi cùng Lưu Phúc hoảng sợ, hai thân thể đang dây dưa chỗ lập tức tách ra. Lập tức liền nghe  ngoài cửa lại có thanh âm ,là của một  nam tử ——

“Mẫu phi!” Trong thanh âm rõ ràng  mang theo không kiên nhẫn.

Cảnh Vương phi chỉ cửa hông phòng, Lưu Phúc rất quen thuộc  ômđi quần áo hướng bên kia chạy tới.

Thấy người đi rồi, Cảnh Vương phi mới đứng lên, nhặt tầng lụa mỏng kia  lên, một lần nữa lại  trở lại thùng gỗ .

Chương 2: Có âm mưu

Edit: gautruk3004

Sau một lúc lâu , cửa phòng rốt cục mở ra, tắm rửa xong Cảnh Vương phi đứng ở trước cửa, nhìn  trừng trừng chính con của mình, hơi nhíu  mày, hỏi:

“Nghị nhi, lại làm sao vậy?”

Cảnh Nghị nhìn nhìn mẫu thân của mình, giận dữ vào nhìn vào phòng xem xét vài lần, mới nói :

“Mẫu phi người có thể hay không đừng gây chuyện? Đừng làm như con không biết các người ở bên trong làm gì! Phụ vương tuy nói là bệnh nặng , nhưng  trong phủ cơ sở ngầm có rất nhiều, người nếu có nhược điểm  gì bị người khác chộp lấy trong tay, vương vị sẽ về tay người khác  !”

“Con yên tâm!” Vương phi trở về phòng, Cảnh Nghị ở phía sau đuổi kịp, nhưng lại nghe  người phía trước nói : “Lạc Hà cư  không phải là người nào cũng có thể vào,con tội gì phải khẩn trương như vậy !”

“Có thể không khẩn trương sao?” Cảnh Nghị tiến lên từng bước, “Hôm nay tiến cung đi  thỉnh an hoàng tổ mẫu , lão nhân gia lôi kéo tiểu tử Cảnh Hiên đó ,  nói  bộ dạng của hắn cùng phụ vương mới trước đây giống nhau như đúc. Còn nói là hắn phải theo các sư phó học bản lĩnh, tương lai nhất định sẽ có  tiền đồ tốt! Mẫu phi! Phụ vương  thân thể ngày càng yếu,  vương vị tám chín phần mười là thuộc về hắn ! Đến lúc đó ta  không thể làm gì nha!”

Vương phi gật gật đầu, đối với lời của con mình tự nhiên là hoàn toàn đồng ý. Nàng cũng biết nếu con  mình  không thể ngồi lên vương vị như vậy từ nay về sau địa vị mẹ con nàng ở trong phủ  liền thập phần xấu hổ, nhưng là  như thế nào mới có thể. . . . . .

“Đúng rồi!” Ánh mắt chợt lóe lên , cười tà nhìn về phía con  mình, nhỏ giọng nói : “Ai cũng như. . . . . .”

. . . . . .

“Ai nha,  chán ghét, không nên đụng vào người ta!”

“Đừng chạy a! Ta rất nhớ ngươi, mau tới để cho ta yêu một chút!”

“Đây là bên ngoài a, vạn nhất có người tới thì làm sao bây giờ, ngươi không nên như vậy, ai nha quần áo rách hết rồi.”

“Ngoan,hôn một cái!”

Phanh!

Trong hồ nước Cảnh vương phủ  , một cảnh YY dâng trào .

Trước mắt kim quang lóe lên, chỉ thấy thân cá hiện ra, từng chút hạ xuống đáy nước, sau một lúc mê muội mới  qua đi.

Tư tưởng không thuần khiết sẽ bị báo ứng a.

Tuyết Tuyết ai oán  nhìn ngọn núi giả kia,  miệng ủy khuất  nói thầm:

“Xem ra thật sự không thể không trong sáng! Chẳng qua chỉ là nghĩ thôi! Cư nhiên bị báo ứng như vậy! Nàng  không thuần khiết chính là vì đối thoại lưu  về hình ảnh nhạy cảm cao! Ủy khuất! Thật sự là ủy khuất! Ô ô ô. . . . . .”

Lại nhìn trộm xem xét chung quanh, hoàn hảo là ban đêm , trong nước ánh nắng không có xuyên thấu mãnh liệt như ban ngày , nàng vừa làm một hành vi ngu ngốc như vậy sẽ không bị đòng loại phát hiện ra. Bằng không  thật đúng là không muốn sống, mất mặt a!

Tuyết Tuyết nàng tốt xấu cũng là  phiến thủy đường lý duy nhất  tu hành  Tiểu Kim Lí, chẳng những tư duy giống con người, cũng có thể  hóa thành nửa hình  người nha!

Gì? Ngươi muốn hỏi cái gì gọi là biến hóa thành nửa người?

Khụ khụ!

Mỹ nhân ngư đã gặp qua chưa? Chính là như vậy !

Bất quá nàng cũng chưa tu luyện thành công!

Sao nàng lại lười như vậy a!   Năm trăm năm! Năm trăm năm a! Cư nhiên không thể hoàn toàn biến thành người, thật sự là đem thể diện yêu tinh mất hết .

Bất quá Tuyết Tuyết có đạo lý của nàng  , theo lời của nàng, biến thành người có cái gì tốt? Hai chân  phải đi  mệt chết không nói, nghe nói còn phải lo lắng cố sức  đi tìm cái gì gọi là tình yêu.

Trong vương phủ này  oán phụ nhiều lắm, ngay cả bọn nha hoàn  ngày thường cũng  nói huyên thuyên , giảng  chuyện xưa cũng đều là nói về những  cô gái , thiếu phụ bị lừa ..đủ chuyện linh tinh.  Thế giới loài người thật rối rắm hoàn toàn đã đả kích  Tuyết Tuyết .

Huống chi nàng lười a!

Là một con cá, bọn ta rất lười vận động, nhiều khi là cứ thả tự nhiên cho gió thổi  xô mình đi khắp nơi.

Có người  há mồm, vừa vặn có thức ăn đến trước mặt mình  liền ăn một miếng. Nếu không khéo cách khá xa  chút, nàng là tuyệt đối sẽ không  động tới chúng.

Cho nên, trải qua thời gian dài, Tuyết Tuyết vẫn duy trì thân thể nhu mì, xinh đẹp cùng hoàn mỹ. . . . . . Ân, là có chút dáng !

Tu luyện là chuyện rất khổ, nàng không cần chăm chỉ như vậy làm gì!

3 thoughts on “Chương 1+2_ Miễn cưỡng tiểu yêu phi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s