Chương 6_Minh nguyệt tâm



Chương 6 : Tinh thông y lý

Edit: gautruk3004

Sau lần lão phu nhân cùng mọi người tới Lan Tâm các, cũng đã qua mấy tháng, đã cuối thu bắt đầu vào đông , lá rụng bay khắp nơi, hoa cúc phiêu linh, khí hậu chuyển lạnh,người trong phủ đều chuẩn bị thêm nhiều quần áo ấm.

Trong lúc này, được Mộ Dung Thanh Phong  ngầm đồng ý , Mộ Dung Tương bắt đầu tại một … gian phòng khác trong Lan Tâm các,  viết những trang sách  phê bình, chú giải, bình luận tâm đắc .

Lúc đầu,  Mộ Dung Thanh Phong cũng rất nghi ngờ, lòng tràn đầy do dự, rất sợ  hài nhi bút vung lên, liền phá hủy tàng thư giá quý , sau lại tinh tế đọc lại, thấy những chỗ trống đầy những chữ nhỏ, hữu bao, hữu biếm, hữu cư, hữu luận, thực sự là châu ngọc,toàn những câu sâu sắc, hắn thấy lòng tràn đầy vui mừng, cũng nghe theo , tin tưởng nàng. Mọi người mỗi ngày tại Lan Tâm các đều tự đọc sách, tựu tụ cùng một chỗ thưởng thức một phen; ý kiến không gặp nhau thì mỗi người phát biểu ý kiến của mình rồi tranh cãi cả  buổi sáng.

Mộ Dung Thanh Phong chỉ cảm thấy hài nhi tuổi mặc dù còn nhỏ, nhưng tư tưởng ngôn luận lại cực kì già dặn, từ cổ chí kim, chư tử bách gia, không gì không hiểu, nghĩ thầm Văn Khúc Quân* hạ phàm cũng khó có thể hơn nàng. Cùng nàng chuyện trò, chính là đều phát giác phạm vi nhìn của mình còn quá trống trải.

Một ngày này,Mộ Dung Tương như cũ tới Lan Tâm các đọc sách viết chữ, Mộ Dung Thanh Phong ở một bên giúp nàng .

Chợt nghe bên ngoài có âm thanh, chỉ chốc lát sau, thư đồng Kỷ Tuyên vội vã  tiến đến, cao giọng đưa tin: “Thiếu gia. . . nguy rồi. . . lão phu nhân. . .  lão phu nhân bệnh cũ tái phát!”

Mộ Dung Tương nghe vậy, nhanh chóng gấp trang sách đang đọc dở, hỏi: “Tổ mẫu thế nào ?” Nghĩ thầm ở thời đại này, mọi người thọ cũng không lâu dài, tổ mẫu tuổi tác đã cao, chẳng biết có bệnh gì? Sau đoạn thời gian nhất tâm học tập, cũng ít nghĩ đến nghĩ đến lão phu nhân đối chính mình  ngày càng thương yêu, chưa phát giác ra trong lòng lo lắng vạn phần.

Ba người hoang mang rối loạn, rồi tới Thiện Viên, vào chính ốc, vào  phòng ngủ, liền thấy trong phòng vây quanh rất nhiều người, mấy phu nhân ,tiểu thư đều ở đây, hai bên trái phải nha hoàn người hầu đứng thần sắc đều  trầm trọng, lão phu nhân nằm ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, hô hấp vất vả, thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, thở dốc không ngừng, bên giường ngồi một vị lão giả  gầy mặc thanh bố y sam , tay đang để trên mạch lão phu nhân, xem xét mạch đập, tỉ mỉ chẩn bệnh.

Mộ Dung Thanh Phong vừa vào ốc, liền hướng mọi người hỏi: “Mẫu thân hai năm bảo dưỡng thượng rất tốt, ít khi phát bệnh, hôm nay vì sao bỗng nhiên không khỏe?”

Đại phu nhân Từ Bình Quân lau nước mắt, đáp: “Là vì mẫu thân lo việc thu hoạch và việc ở cửa hàng nên mệt nhọc , đến nỗi đột nhiên bị bệnh.” Những người khác thần tình đồng ý.

Mộ Dung Thanh Phong liên tục  nói: “Đều do ta, không chịu thay người làm việc, liên lụy mẫu thân! Ta thực sự là bất hiếu!” Nói, viền mắt đỏ lên, rơi lệ, Mộ Dung Tương đứng bên cạnh thấy thế, bèn lôi kéo tay hắn, vỗ nhẹ , an ủi.

Lý đại phu  đứng thẳng dậy, thở dài, mọi người trong lòng trầm xuống, lại nghe  hắn nói rằng: “Lão phu nhân khí tức gấp, ho khan , phổi yếu đi nhiều, lão phu trước tiên khai một phương thuốc, uống ít thuốc, chăm sóc cẩn thận, đừng để bị lại. Chỉ sợ, chỉ sợ hiệu quả sẽ không đảm bảo, dù sao cái này là bệnh  tái phát.” Nói xong, tiếp nhận một bên chỉ bút, ngồi ở trước bàn, suy tư, một trận viết nhanh, rồng bay phượng múa, viết ra phương thuốc.

Họ Mộ Dung thanh phong tiếp nhận gỗ vuông, đang định tạ ơn , lại nghe Mộ Dung Tương bên người cúi đầu nói một câu: “Cái bệnh này , chỉ là  bệnh của tuổi già.”

Lý đại phu nhận lấy thỏi bạc từ Tào quản gia, nghe vậy cả kinh, thấy tiểu nữ oa nhi này xuất khẩu bất phàm, liền  nói: “Mộ Dung thiếu gia , vị này chính là lệnh thiên kim ?  Tuổi còn nhỏ, cũng tinh thông y lý!”

Mộ Dung Tương lắc đầu, nói: “Ta  không hiểu nhiều về y lý, chỉ là  trước đây gặp qua  chứng bệnh này mà thôi.”

Những người xung quanh cảm thấy  buồn cười, cái tiểu oa nhi này , nàng mới sống được mấy năm, thế nào có thể từng gặp qua, lẽ nào nàng từ trong bụng mẹ đã  thấy được mọi sự, nghe được tiếng người? Lại không biết, nàng không nói bậy, chính là lời nói thật. Kiếp trước lúc làm sinh viên nàng theo học tại nhà của một vị giáo sư, trong nhà lão sư cũng có người mắc bệnh này, nàng bình thường cũng thường đi thăm. Có một ngày nghỉ, giáo sư xuất ngoại vì việc chung, nàng đến chăm sóc  lão nhân kia, xem thuốc, dốc lòng chăm nom, đối với việc dụng dược và các tuần tự công việc, tất nhiên là hiểu rất rõ.

Mộ Dung Thanh Phong lời nói mang  ý giáo huấn: “Hài nhi vô tri , Lý đại phu là danh y trong thành , trưởng giả trước mặt, sao có thể  cho ngươi hồ ngôn loạn ngữ như vậy !”

Mộ Dung Tương liếc mắt nhìn cha , cúi đầu ,không lên tiếng.

Mộ Dung Thanh Phong biết tâm ý nàng, sai người hộ tống  Lý đại phu ra phủ, rồi cho những người khác quay về  nghỉ ngơi, chỉ để lại hai thiếp thân nha hoàn Hải Đường cùng Thủy Tiên chăm sóc, hầu hạ lão phu nhân . An bài thỏa đáng , vừa quay đầu lại, đã thấy nàng cầm phương thuốc  Lý đại phu viết, khẽ nhíu mày.

Mộ Dung Thanh Phong biết hài tử này thập phần thần kỳ, liền hỏi: “Có gì không thích hợp?”

Mộ Dung Tương tỉ mỉ nhớ lại trong hồi ức, lúc này đáp: “Lý đại phu khai phương thuốc cũng  không tệ lắm, thật là một vị lương y. Như tài năng như trung tái gia một mặt cây tế tân, một mặt bán hạ, đều tự lưỡng tiễn, tùy cái khác dược vật cùng nhau, gia thủy tiên thượng hai người canh giờ, liền công hiệu càng thêm rõ ràng. Chỉ là…” (không hiểu gì hết, mọi người thông cảm, đại khái là thuốc gì gì đấy…)

“Chỉ là cái gì? Không cần ngại, cứ  nói thẳng.” Mộ Dung Thanh Phong nói.

Mộ Dung Tương bình tĩnh đáp: “Cái này bệnh không trị được hết, nhưng nếu điều dưỡng thoả đáng, cũng không trở ngại, sẽ không thường tái phát.” Nàng nhìn một chút gương mặt tiều tụy của  lão phu nhân đang nằm trên giường , tiện đà nói rằng, “Cha nếu như nguyện ý tin ta, tất cả nghe ta an bài, ta  sẽ nghĩ ra biện pháp, giúp tổ mẫu từ từ chuyển biến tốt đẹp.”

Mộ Dung Thanh Phong gật đầu nói rằng: “Cái chuyện  … này, mặc kệ thế nào, ta tất nhiên là tin ngươi không nghi ngờ. Muốn làm cái gì,  ta sẽ cho bọn hạ nhân tận lực phối hợp.”

Mộ Dung Tương trong lòng đại hỉ, đề bút tại phương thuốc , sai người dựa theo đó đi trước kiểm tra lượng dược ; nữa trừ  rèm cửa sổ và thảm trong phòng ra,thì da lông cừu đều giặt sạch rồi đem phơi nắng sau đó trồng thêm hoa cỏ ở cửa sổ phía trước, ôm đi chó mèo không cho chúng phóng lung tung.

Mộ Dung Thanh Phong thấy rõ những … này, trong lòng không giải thích được, hỏi: “Lẽ nào những cái… này sẽ  làm bệnh tổ mẫu khả quan hơn ư ?”

Mộ Dung Tương gật đầu, đáp: “Tổ mẫu thể chất dị ứng , đây là môi giới không sạch, khiến cho  bệnh phát lần thứ hai .” Tất cả làm tốt,nàng lại phân phó nói: “Sau này gian phòng thái phu nhân, phải  thường quét sạch bụi, mỗi ngày dọn một lần , mỗi tháng phải tổng vệ sinh một lần, tận lực làm nơi này không nhiễm một hạt bụi.”

Mộ Dung Thanh Phong âm thầm kinh ngạc, nghĩ thầm hài nhi này hiểu biết thật nhiều, không biết những đạo lý này từ đâu mà đến.

Mộ Dung Ttương còn nói thêm: “Phương thuốc viết dược vật các hữu thiên thịnh, thường phục vô ích; mà thực vật đa tính tình ôn hòa không độc, cửu dùng vô hại. Vị dược thực đồng nguyên, tổ mẫu bệnh, hoàn tu tại ẩm thực thượng tố ta cải thiện, thu mùa đông lễ, chủ yếu ta dùng dược thiện .” (không hiểu lắm nên để nguyên)

“Dược thiện là. . .?”  Mộ Dung Thanh Phong nghĩ cái này từ thật là mới mẻ, không khỏi tò mò.

“Đơn thuốc kê nhiều loại thảo dược bổ dưỡng, thật ra thì đều vô ích; mà ăn nhiều thức ăn tính ôn hòa không độc, dùng lâu vô hại. Nếu nói thuốc giống thức ăn, bệnh của tổ mẫu, còn là ở vấn đề ẩm thực, nên cải thiện chế độ ăn uống một chút, thu, đông, phải dùng dược thiện nhiều.”

“Hải Đường tỷ tỷ “Mộ Dung tương suy nghĩ một chút, hướng nha hoàn bên người nói rằng, “Hãy phân phó trù phòng, chuẩn bị lấy mướp, hai quả trứng gà, một hai đấu gạo tẻ, nấu cháo mướp gạo tẻ. Ừm, cách làm là, hầm trứng gà lấy nước, nấu một chén cháo gạo tẻ, nấu chín mướp, thêm muối cùng dầu vừng cùng chút ít gia vị. Mỗi ngày một lần, nhân lúc còn nóng cho lão phu nhân dùng. Trước dùng thử một tháng, xem hiệu quả về sau đã..”

“Vâng.” Nha hoàn Hải Đường theo lão phu nhân đã lâu, vẫn trung thành và tận tâm, lúc này nghe được cách có thể chữa bệnh cho lão phu nhân, vui mừng quá đỗi, cố gắng ghi nhớ, vui mừng đi.

“Thủy Tiên tỷ tỷ, ” họ Mộ Dung Tương tiếp túc hướng một nha hoàn khác nói rằng, “Nhớ kĩ nếu ngày nào nổi gió nhẹ, phải mở cửa sổ cho thông thoáng. Còn phải chú ý, trong nhà không nên dùng đồ đạc có mùi xạ hương, tránh hương nồng, khiến lão phu nhân ho khan khó chịu.”

Thủy Tiên gật đầu đáp: “Dạ, nô tỳ nhớ kỹ.”

Họ Mộ Dung Tương nhìn phía cha, nói rằng: “Cha yên tâm, bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ tớii thăm tổ mẫu nhiều hơn, tận tâm đốc thúc, tổ mẫu sẽ không có việc gì đâu. Còn có, tổ mẫu còn chưa khỏi hẳn thì việc trong phủ và việc bên ngoài, không cần phiền lão nhân gia, thỉnh cha cùng đại nương hãy làm thay vậy.”

“Hảo hài nhi, con làm sao hiểu được nhiều như vậy?”  Mộ Dung Thanh Phong sờ sờ  đầu của nàng, bảo nàng đứng lên, bồng lên trước ngực, vừa vui vừa thương xót, rầu rĩ hỏi, “Con thực sự là nữ nhi của cha  sao? Hay chính là tiểu tiên nữ từ trren trời hạ phàm vậy? Cha sợ trong nháy mắt, con sẽ trở lại trên trời, biến mất không bao giờ có thể gặp lại nữa.”

“Con chính là nữ nhi của cha, tiên nữ gì chứ,con chỉ là Bảo Khố nhi của cha thôi.” Mộ Dung Tương thật vất vả mới có thể nhô đầu ra, dùng sức hô hấp   không khí mới mẻ trong lành, ha hả cười nói, “Chỉ cần cha đồng ý, con đời nàycũng chỉ mãi là Bảo Khố nhi của cha !”

Đảo mắt đã đến ngày đông giá rét, gió lạnh ,  sương kết lại, nhưng Mộ Dung gia lại có một không khí vui mừng, nguyên lai là bệnh cũ của lão phu nhân , ngày một ngày , từ từ chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều. Đối với tất cả gia nhân đều thấy làm thần kì, nếu là vào đông trước, lão phu nhân khi phát bệnh, thường xuyên thở gấp, thân thể suy nhược, cả ngày đau khổ không dứt, phải chờ tới cuối mùa xuân đầu mùa hạ , khí hậu chuyển ấm áp, mới có khởi sắc. Mà nay, Lý đại phu khi kê đơn thuốc chính mình cũng cảm thấy quá thần kì, thật khó mà tin nổi.

Một ngày, Lý đại phu tlại đến phủ khám bệnh, sau một hồi kiểm tra, cười với Mộ Dung Thanh Phong và nói rằng: “Chúc mừng thiếu gia, lão phu nhân bệnh đã tốt rất nhiều, so với lần trước ta đến kê thuốc đã khá hơn không ít.”

“Làm phiền Lý đại phu!” Mộ Dung Thanh Phong  thấy mẫu thân càng ngày  bệnh càng giảm bớt, tinh thần chuyển tốt, cũng kinh hỉ không kìm hãm được.

Lý đại phu kê đơn, đưa cho Tào quản gia, nói vài câu, liền đứng dậy cáo từ. Mộ Dung Thanh Phong nói y cứ đi thong thả, nháy mắt, tào quản gia đã hiểu ý, liền cầm cái hòm thuốc, cung kính đưa Lý đại phu ra về.

Hai người vừa đi ra khỏi Ý Thiện viên, nha hoàn Hải Đường đang bưng một chén dược thiện thì đụng phải.

“Lý đại phu, tạm biệt.” Hải Đường mặt  mỉm cười, dừng lại hành lễ, trong tay bát  nóng hôi hổi, hương vị lan tỏa bốn phía.

Lý đại phu  ngửi thấy mùi, có chút  kinh ngạc, không khỏi hỏi: “Xin hỏi Hải Đường cô nương, đây là cái gì? Đâylà đồ ăn của  lão phu nhân sao?”

Hải Đường bởi vì mới vừa rồi từ phòng bếp ra, đã hơi trễ giờ, không dám nhiều lời, nhìn một chút hai bên trái phải Tào quản gia, nói một câu đơn giản: “Thưa Lý đại phu, đây là tham linh chúc.”(món này mình không hiểu lắm)

Lý đại phu khẽ ừ một tiếng, cùng  Tào quản gia đi ra ngoài, trên đường vẫn nhíu mày suy tư, không bao lâu đã ra đến cửa phủ, làm sao về nhà, đều không rõ lắm. Tham linh chúc? Cho sâm cùng phục linh?  Đột nhiên ý nghĩ thông suốt, thoáng cái từ cái ghế thái sư nhảy dựng lên, vừa mừng vừa sợ, cho nhân sâm kết hợp với phục linh, vừa ích khí, vừa bổ phổi, dùng với số lượng vừa phải, nấu cháo, tính ôn hòa, rất có lợi cho sức khỏe. Nhớ tới Mộ Dung gia lão phu nhân những  ngày gần đây bệnh tình rõ ràng chuyển biến tốt đẹp, lẽ nào là có cao nhân chỉ điểm, chứ không phải là công lao của mình? Lão ở Nam Đường đã được công nhận danh y, chẳng lẽ còn có đại phu lợi hại hơn mình? Chẳng lẽ, chẳng lẽ là người ấy…?

Lão phu nhân vừa uống xong tham linh chúc, nghe Mộ Dung Thanh Phong nói rằng Mộ Dung Tương tinh thông y lý ,  hoang mang không sao giải thích được.

“Hài nhi cảm thấy rất kỳ quái, Bảo Khố nhi còn nhỏ tuổi nhưng hiểu được không ít y thuật, những thuốc mẫu thân uống, đồ ăn trong khoảng thời gian này, đều là do Bảo Khố nhi an bài, so với đơn thuốc Lý đại phu kê mấy năm qua, thật là tốt hơn quá nhiều. Lý đại phu cũng là đại phu tiếng tăm lừng lẫy trong thành, so về kinh nghiệm hay danh tiếng, ở Nam Đường không tìm ra người thứ hai.”

Lão phu nhân gật đầu, nói: “Đứa trẻ này thật thần kỳ, ta cũng nghĩ không ra có chuyện gì trong đó, chỉ có thể nói là tổ tiên hiển linh thôi. Con hãy nhớ lấy, chuyện của Bảo Khố nhi, dặn dò từ trên xuống dưới, không được truyền ra ngoài, ta có cảm giác có điểm gì đó không ổn, chỉ sợ có chuyện xảy ra.”

“Mẹ yên tâm, bên ngoài phủ chỉ biết Mộ Dung gia có hai vị tiểu thư, không biết Bảo Khố nhi, lại càng không biết chuyện Bảo Khố nhi từ nhỏ khờ khạo, bây giờ đột nhiên thông tuệ như thế.” Mộ Dung Thanh Phong nói.

Lúc Bảo nhi mới ra đời, sợ người ngoài biết trong phủ có một đứa ngốc, làm hỏng danh tiếng gia tộc, liền tuyên bố với bên ngoài đứa bé đã chết non, bà đỡ cùng nhà mình cũng có chút quan hệ sâu xa, nhét chút bạc cũng giữ miệng im lặng, lại nghe nói năm trước thân thể có chuyện, đã về nhà con gái ở quê nghỉ ngơi, mất hết tin tức. Mấy năm qua, trên dưới trong phủ đối với chuyện của Bảo nhi cũng không quá quan tâm, cho dù mấy người không biết giữ kín như bưng, nhưng cũng sợ chọc thái phu nhân không vui, cũng không dám nói nhiều, nào còn ai dám nói ba bàn bốn bên ngoài phủ? Cho nên chuyện này có thể giữ bí mật. Nghĩ tới đây, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía cửa.

2 thoughts on “Chương 6_Minh nguyệt tâm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s