Chương 3_ Nếu như tất cả đều không tính là yêu


Chương 3:

Edit: gautruk3004

Hạ Kỳ Đào đưa điện thoại di động lên mở chế độ chụp ảnh , sau đó kéo Lục Mông đi đến bên cạnh bức ảnh chụp cô dâu , quàng tay qua bờ vai của cô, sau đó dùng màn ảnh hướng bộ mặt hai người.

“Cười.” Hạ Kỳ Đào cứng ngắc cười.

Đèn flash sáng ngời  bao phủ lên ánh mắt Lục Mông, cô giãy giụa lắc lắc bả vai, lại bị Hạ Kỳ Đào ôm càng chặt hơn.

“Đừng làm rộn ah, phải để cho mẹ tôi thấy  mọi chuyện đều thuận lợi, hay cô muốn mời bà sẽ ăn cơm trong nhà cùng chúng ta?” Hạ Kỳ Đào ngữ khí hơi lộ ra sự không kiên nhẫn.

“Anh trước tiên có thể nói rõ nguyên nhân rồi lại tiến hành chứ?” Lục Mông liếc mắt nhìn anh ta, tạm thời đình chỉ giãy giụa.

Chưa đầy một giây, hai người đối mặt màn ảnh mỉm cười, ngay sau đó lại chia làm hai đường.

Hạ Kỳ Đào lười biếng ngồi trên ghế sô pha, trước gửi bức ảnh cho mẹ, chờ phân phó sau khi thành công, anh mới giương mắt nói: “Này, trong phòng bẩn như vậy cô không thấy sao?”

Lục Mông đang tựa bên tường, nhìn cả phòng khách hỗn loạn, nếu không biết là vừa chuyển vào nhà mới cách đây mấy tháng, chắc sẽ còn tưởng rằng vừa trải qua một solo giết người kịch liệt ở trong này.

Lục Mông im lặng không nói , quay người đi về hướng toilet, cá tính Hạ Kỳ Đào thật làm cho cô chịu không được, hoàn toàn là gia trưởng .(chủ nghĩa nam quyền)

Lại nói nhà ai hài tử đều không phải làm việc? Đừng nói trong nhà có tiền hay không có tiền, chỉ cần là con gái hơn phân nửa là được nuông chiều từ bé (cái này hình như không chắc à nha ), cơ bản không có phải làm bất cứ việc gì. Huống chi  gia cảnh Lục Mông cũng không tệ lắm. Tự nhiên đến lúc này ,  xuất hiện một nam nhân, hơn nữa nam nhân này còn dám coi cô như tiểu bảo mẫu mà sai khiến .

Lục Mông than thở một tiếng, cô tựa hồ đem việc kết hôn này nghĩ có chút đơn giản. Vốn tưởng rằng thỏa mãn tâm nguyện cha, sau đó sẽ tiến hành thủ tục ly hôn là tất cả đều vui vẻ . Về phần tại sao lại cảm thấy đơn giản, chính là bởi vì Hạ Kỳ Đào lúc trước cho nàng cảm giác thái độ anh ta với cô là qua loa cho xong , cho nên cô sảng khoái  đáp ứng. Bất quá sự thật chứng minh đây không phải như vậy, Hạ Kỳ Đào xác thực không thèm để ý cưới ai, nhưng là anh ta muốn tạo ra một cái ” gia đình hài hòa mỹ mãn” để đưa cho mẹ anh ta làm lễ vật.

—— và điều khiến nàng khó chịu nhất chính là, Hạ Kỳ Đào căn bản không muốn biết cảm thụ của nàng đến tột cùng là như thế nào.

Lục Mông bây giờ còn là một học sinh đại học năm 3. Tuy nhiên trong nhà vàng bạc chất đầy, xe đưa xe đón tấp nập, nàng ngược lại không tỏ ra điệu bộ kiêu ngạo. Bình thường trong sân trường không  càng sẽ không sinh sự từ những việc không đâu. Nàng thừa nhận chính mình không yêu học tập, cũng không phải muốn đọc đống tài liệu của cha, hơn nữa phụ thân bạo bệnh mà chết, tâm nàng đã bị thương nên sớm đã vô tâm trong học tập, cho nên trước khi kết hôn đã làm  thủ tục tạm nghỉ học.

“Cô biết đàn ông phiền nhất chuyện gì không? Phiền nhất là lúc nói chuyện với vợ của mình mà lại bị cho rằng gió thoảng bên tai.” Hạ Kỳ Đào đứng lặng bên ngoài toilet , gõ cửa.

“Đã nghe được, tôi  lát nữa sẽ gọi  công nhân vệ sinh đến quét dọn.” Lục Mông kéo cửa ra,  đi đến máy tính riêng bên cạnh, chuyển được một cuộc  nội tuyến thuê nhân viên bảo vệ .

Đúng rồi, càng châm chọc chính là, cô từng trong sân trường cự tuyệt bao nhiêu  người theo đuổi với lý do là —— ưa thích huyết khí phương cương tinh khiết của đàn ông ( chính là mạnh mẽ, nam tính đó và chưa lấy ai), tốt nhất là cảnh sát hoặc quân nhân.

Cho nên mới nói , ngàn vạn đừng ăn nói bừa bãi  cầu nguyện lung tung , xem đi, trượng phu ( chồng ) của nàng chẳng những là  đàn ông tinh khiết mà còn  là  phó sở trưởng đồn công an, hơn nữa tiện tay còn đưa thêm một phần “tặng phẩm “, cuồng vọng tự đại.

Hạ Kỳ Đào nhìn chăm chú  bóng lưng mâu thuẫn của cô , nhún vai, cầm áo khoác lên chuẩn bị đi ra ngoài, bạn thân anh lại gọi điện thoại tới, hẹn nhau tối nay tới nhà chơi mạt chược. Anh không cần suy nghĩ gì liền  đáp ứng, vì vậy bật máy tính lên chơi trò chơi để giết thời gian.

“Cô ưa thích mèo sao? Tôi chuẩn bị cho cô một con mèo, thế nào?” Hạ Kỳ Đào thuận miệng hỏi.

“Không được, tôi đang có ý định đi học trở lại.”

“Thi nghiên cứu?” Hạ Kỳ Đào quay đầu.

“Tôi còn chưa học xong đại học nữa đây này. Khảo thi cái gì .” Lục Mông vô lực nói.

“…” Anh chợt giật mình, ah đúng rồi, vợ anh mới 21 tuổi.

” Trường học nào?”

” Học viện âm nhạc.”

“Ơ a, ca hát?” Anh bỗng nhiên có điểm hứng thú, dứt khoát đóng cửa trò chơi.

“Học tỳ bà.” Lục Mông miễn cưỡng nhổ ra mấy chữ.

Hạ Kỳ Đào huýt sáo, nhìn ra rõ ràng là cô không muốn trò chuyện, thế nhưng mà anh hiện tại rảnh rỗi chỉ có thể như vậy thôi. Thấy cô không để ý tới, một bên huýt gió, huýt sáo một bên tay đã hơi nắm lại.

Lục Mông liếc mắt nhìn anh, không kiên nhẫn nói: “Chuyện này liên quan gì đến anh?”

“Cô trông cô xem, tôi đây không phải là muốn  gia tăng cảm tình với cô sao? Nếu không người khác hỏi tôi, vợ tôi học ngành nào nha, tôi nói không biết chẳng lẽ sẽ phù hợp sao?” Hạ Kỳ Đào dấy lên một điếu thuốc, cười cười, mình cũng cảm thấy việc này hoang đường.

Lục Mông cũng không nhận ra đề tài này có điểm gì sai , cô vuốt vuốt tóc, thăm dò hỏi: “Tôi  có ý định học lại, cho nên phương diện  học  nhất định sẽ khẩn trương… Tôi muốn tạm thời trọ ở trường.”

Hạ Kỳ Đào xuyên thấu qua vòng khói nhìn cô: “Không được. Xảy ra chuyện gì người nào chịu trách nhiệm?”

“Tôi có thể xảy ra chuyện gì? Ngoại trừ đi học thì cả ngày chỉ ngủ. Anh có thể hay không sẽ học tôn trọng ý kiến của người khác?” Lục Mông nhíu mày .

“Công việc của tôi khó tránh khỏi cùng người ta kết thù kết oán, cô lại là con dâu mà mẹ của tôi trong nghìn người tuyển ra , tôi chính là cân nhắc đến vấn đề an toàn của cô mới không cho cô ở trọ trong trường.”

Sau khi nghe xong, Lục Mông khinh thường cười cười: “Hạ Kỳ Đào, anh có thể đừng đem lời nói được thấu tình đạt lí như vậy Nếu như anh quan tâm đến  an nguy của tôi há có thể để cho tôi ở bên ngoài một mình những ba tháng? Nếu như không phải mẹ của anh phát hiện tôi không ở nhà, chúng ta hẳn nửa năm, hay cả năm chưa chắc đã còn liên hệ.”

Hạ Kỳ Đào cười mà không nói, lấy điện thoại nhấn nhấn một chút, đi đến  trước mặt Lục Mông: “Coi đi, đây là tin tức ngày hôm qua , cô ba tháng này ở tại nơi đó, trong phòng máy có  số điện thoại riêng, bình thường  hoạt động ở đâu, gặp người nào, mỗi ngày đều có người hướng tôi báo cáo.”

Lục Mông trố mắt một cái , túm lấy điện thoại đọc qua tin tức, quả nhiên, chật ních tin tức về cô , mà ngay cả khi cô đi siêu thị mua vài loại thực phẩm đều có  ghi chép kỹ càng.

Bị người giám thị tư vị khẳng định là không dễ chịu, giống như cởi  hết trên đường khỏa thân  mà chạy.”BÌNH”  một tiếng, Lục Mông đem điện thoại di động của anh ném mạnh lên mặt tường,  lửa giận bùng lên.

Hạ Kỳ Đào trước nhìn thoáng qua điện thoại vỡ thành hai phần, lại không vội không buồn mà nhìn xem cô.

“Tôi là vợ chứ không phải phạm nhân! Ly hôn a, tôi không có cách nào có thể cùng nam nhân như ngươi  sống chung một chỗ!” Lục Mông thừa nhận cô mượn đề tài này để nói chuyện  là không đúng, nhưng đay cũng là mục đích của cô.

Khoảng khắc, Hạ Kỳ Đào chậm rãi giữ tay cô, cười nói: “Cô nhẫn nại một chút là tốt rồi,  ba tháng trước tôi mới đem lời nói trong nội tâm nói ra. Nhưng có một điểm là tôi phải nhắc nhở  cô, gả vào cửa Hạ gia ngày đó, cô đời này  nhất định chỉ có thể làm  nữ nhân Hạ gia. Hôm nay tôi cho cô xem những… tin tức này, chính là muốn nói cho cô biết, ngàn vạn  nhớ đừng ở  sau lưng tôi làm ra cáo chuyện xấu gì… Bởi vì nhất cử nhất động của cô đều  dưới đáy mắt của tôi đấy.”

Lục Mông phẫn nộ trừng mắt nhìn lại, đã đem lời nói toạc ra rồi, cô tựa hồ không có cảm xúc gì,  hai tay trở lại  ngực, cười mỉa nói: “Tôi cũng nói cho anh biết , tôi nhất định sẽ li hôn, về phần anh muốn không bị đội nón xanh (cắm sừng!)  phải xem bản lãnh của anh rồi, nếu như anh muốn hao tổn, tôi sẽ cùng  với anh hao tổn, bất quá, anh ngàn vạn lần đừng ngủ gà ngủ gật.”

Hạ Kỳ Đào nhìn chăm chú khuôn mặt  nhỏ nhắn của cô vì phẫn nộ mà đỏ bừng , không giận ngược lại cười: “Cô đây là bức tôi cho cô mang còng tay ah…”

“Sự tình này ai cũng biết, anh chân trước khóa tôi, tôi chân sau đi gặp mẹ của anh cáo trạng đi, rồi chảy xuống vài giọt nước mắt ủy khuất, anh cảm thấy phương pháp của anh có thể thực hiện sao?” Lục Mông nheo lại mắt, con thỏ nóng nảy muốn cắn người rồi, cùng lắm thì ngọc thạch câu phần.*

Hạ Kỳ Đào chà xát cái cằm, bước đi chậm chạp, vây quanh cô dò xét, lại đứng ở trước mặt cô, nghiêng đầu cười cười, nhếch lên ngón tay cái, nói: “Được a Lục Mông, không ngờ cô   rất có nội tâm đấy. Đừng nói, chiêu này dễ dùng, tuyệt đối có thể trị được tôi.”

Lục Mông phát hiện ra một vấn đề, cô luôn đoán sai  phản ứng của anh ta, hơn nữa cô còn đang định lợi dụng thời điểm anh ta làm gì mình để bẩm báo với mẹ anh ta, không ngờ anh ta ngược lại đầu hàng trước.

Xem ra, nhược điểm duy nhất của Hạ Kỳ Đào chính là của mẹ anh ta. Nếu thật là như vậy, Lục Mông trong nội tâm hơi an tâm một chút, ít nhất Hạ Kỳ Đào không dám ngược đãi cô, xem như trong bất hạnh vẫn có vạn hạnh.(trong bất hạnh vẫn có may mắn)

Nghĩ vậy, cô quay người đi, Hạ Kỳ Đào lại giữ chặt cô, Lục Mông cùng Hạ Kỳ Đào hai mặt nhìn nhau, hắn tắc lưỡi liếm môi, nghiêm nghị nói: “Mặc kệ cô có chán ghét tôi hay là hận tôi, thì cô trong lòng tôi vẫn là vợ của Hạ Kỳ Đào này. Tôi trước mặt ba cô đã từng hứa, đáp ứng lão nhân gia sẽ hảo hảo chiếu cố cô thì sẽ làm được. Tôi sở dĩ phái người điều tra hành tung của cô, cũng là vì sợ cô ở bên ngoài làm bừa làm loạn, hai là không muốn cô bị người ta khi dễ.” Nói xong, anh khôi phục trạng thái lười biếng, ngáp đi về phòng ngủ.

“…” Lục Mông chậm chạp nháy mắt, không biết Hạ Kỳ Đào và cha hứa hẹn qua cái gì, bởi vì lúc ấy bệnh tình cha rất nguy kịch , đem nàng phải ở bên ngoài phòng bệnh , hai nam nhân đóng cửa lại  hàn huyên  một thời gian ngắn.

Cha cô bán của cải lấy tiền mặt bất động sản , gia sản, phân phát cho toàn thể công nhân, thậm chí đem chiếu cố sinh hoạt của cô rồi đưa vú em về quê quán an độ lúc tuổi già… Lục Mông giật mình, cha cô làm việc từ trước đến nay đều đâu vào đấy, đối với cô thập phần sủng ái. Nhưng lại đem cả đời cô phó thác cho một nam nhân như vậy. Hơn nữa đối với Hạ Kỳ Đào ký thác toàn bộ kỳ vọng. Mà với tư cách người trong cuộc , cô nghĩ mãi mà không hiểu cha mình lấy đâu ra tin tưởng. Dù sao cô và Hạ Kỳ Đào đều không thể có dấu hiệu sẽ hạnh phúc bên nhau.

Lúc này, bảo vệ Khiết Viên bấm chuông cửa

Lục Mông rút suy nghĩ về, hướng Khiết Viên đơn giản thông báo một chút về phạm vi phải quét sạch , sau đó đi vào phòng ngủ, gặp Hạ Kỳ Đào đang ngủ, cô thu về cửa phòng, nhẹ chân nhẹ tay mà tới gần anh.

Cô nhớ rõ Hạ Kỳ Đào đem giấy tờ và chi phiếu của mình nhét vào trong túi quần, cô hiện tại tạm thời không muốn cùng anh ta cãi nhau nữa, chỉ biết không có tiền thì nửa bước cũng khó đi.

Lục Mông chuyển qua đứng ở  bên giường, mặt hướng phần lưng của anh, kiễng mũi chân quan sát trạng thái anh ta chìm vào giấc ngủ . Tĩnh tâm nghe xong một lát, xác định anh ta thật sự ngủ , cô  ngừng thở, cẩn thận mà sờ  túi quần của anh ta.

Tuy nhiên cô thuận lợi bắt tay dò xét đi vào, nhưng là  đồ vật cô cần… Hiển nhiên lại ở   túi quần bên kia.

Lục Mông hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí di chuyển bờ vai của anh . Bởi vìHạ Kỳ Đào đang   tư thế ngủ cuộn mình , cho nên trước là  làm cho anh nằm thẳng. Lục Mông không dám nóng vội, từng điểm từng điểm vịn chính thân thể của anh, thân thể đang ngủ say của Hạ Kỳ Đào ngược lại là rất phối hợp, theo tay của cô biến hóa  tư thế ngủ…(chị này đến giờ mà vẫn không nhận ra, ngốc thật)

Lục Mông mừng thầm, ngón tay đã sờ đến bên ngoài túi, nhưng thời điểm cô sắp đại công cáo thành , Hạ Kỳ Đào một tay lấy nàng tay cô, Lục Mông còn chưa kịp  sợ hãi kêu lên, Hạ Kỳ Đào dĩ nhiên nghiêng người đem cô áp phía dưới thân thể .

*Ngọc Thạch Câu Phần nghĩa là Ngọc Nát Đá Tan, một kiểu lưỡng bại câu thương – hai bên cùng chết

2 thoughts on “Chương 3_ Nếu như tất cả đều không tính là yêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s