Chương 2_ Tiểu tiểu đào phi


Đệ nhị chương : Chịu khổ lăng nhục

Edit: gautruk3004

Nam Cung Bắc Đường   hiện lên tia hưng phấn, bàn tay to khẽ vuốt đôi môi của nàng , xúc cảm mềm mại , nhất là dung nhan đang chảy  máu , khiến hắn nổi lên hứng thú, nữ nhân này trước đây không đáng để hắn quan tâm , nhưng đêm nay khiến hắn có chút không chờ đợi được.

Bàn tay hắn rất nhanh chạm vào tai nàng cùng với  hơi thở ẩm ướt phảng phất.

“Khuya hôm nay ta muốn hảo hảo sủng hạnh ngươi,  trước đây ngươi không phải vẫn luôn làm ầm ĩ muốn ta sủng hạnh ngươi sao? Hôm nay ta cả đêm đều là của ngươi .”

Mộ Dung Sở Sở chỉ cảm thấy  tuyệt vọng, tại sao có thể có  nam nhân đáng sợ như thế, một giây trước muốn giết chết nàng, nhưng một giây sau lại nói muốn hảo hảo sủng hạnh nàng, không, không nên a, trợn to  đôi chống lại đôi mắt đẹp như ngọc bích , ở rất sâu trong đó lóe lên dục vọng.

“Vương gia? Ngươi còn là người sao, sao có thể  đối đãi như vậy với một nữ nhân? Căn bản là hỗn đản ”

Âm thanh nhợt nhạt vô lực truyền đến lỗ tai của hắn, không tạo nên mọt chút  tác dụng nào, hắn tà mị chỉ có một loại thú tính hưng phấn.

“Ngươi không phải vẫn một mực hấp dẫn tầm mắt của ta sao, hiện tại ta nhìn kỹ ngươi, tuy rằng ngươi là một người đàn bà dâm đãng, thế nhưng bản vương muốn nếm thử người đàn bà dâm đãng có vị như thế nào, ngươi tại sao tới lúc này lại  thu tay?” Nam Cung Bắc Đường trong con ngươi nhuộm lên ánh lửa , một loại động vật bản năng , nhìn thấy động vật giãy dụa lại  bốc cháy lên niềm khoái cảm.

Thân hình cao to tử rất nhanh kề sát trên thân thể mềm mại nhỏ nhắn xinh xắn của nàng , so sánh với thân hình cao lớn của hắn, có vẻ nàng nhỏ hơn , đường cong lả lướt dán trên người của hắn, có thể thấy hắn không ngừng đè ép thân thể của nàng, gây cho nàng  khủng hoảng và bất lực , một ít vì nàng  chưa quen cảm giác này,  bởi vì một nam nhân tới gần mà mang theo khát vọng nhợt nhạt , điều này làm cho nàng sợ hãi, so với bị đánh càng làm cho người ta sợ hãi, nàng tại sao có thể khát vọng tên ma quỷ này tới gần , tại sao có thể khát vọng hắn chạm đến ? Tuy rằng nàng là từ thế kỷ hai mươi mốt tới, thế nhưng đối với  chuyện nam nữ, nàng cũng xa lạ .

Bàn tay hắn chậm rãi lướt qua mặt của nàng, mang theo nóng hổi như bị bỏng, dẫn tới thân thể của nàng khẽ run.

“Quả nhiên là tiện nhân, thảo nào thường xuyên tìm nam nhân?” Thanh âm trào phúng rơi xuống .

Nàng liều mạng áp lực, trong lòng gây rối, là cái gì? Vì sao có thể để một ma quỷ chạm đến, nàng không nên a.

“Nếu nói ta tiện nhân, còn như thế với ta làm gì, không sợ chính mình bị ô uế sao? , ” Mộ Dung Sở Sở tức giận nói, nàng không thở nổi , toàn bộ thân thể mềm yếu treo ngược trên khúc gỗ kia, mà hắn còn dùng cơ ngực cứng rắn đè ép của nàng , thỉnh thoảng phát ra thở dốc đầy phấn khởi .

“Lúc nào  miệng lưỡi đã trở nên bén nhọn như thế, không phải chỉ cần có nam nhân là được sao?  ” Hắn quỷ mỵ đưa bàn hướng vào ngực của nàng, tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, nàng cảm giác được rõ ràng dục vọng nam nhân đang dán phía dưới cánh tay của nàng .

Bàn tay hắn rất nhanh xé rách số vải còn lại trên người nàng thành muôn ngàn mảnh nhỏ, khiến cho da thịt nàng đau, đau đến mức nàng không thể mở miệng rên nữa, mà hắn chỉ hai ba lần đã xé hết bộ quần áo nàng, ,dù là một vết máu loang lổ , nhưng hắn vẫn áp đôi môi nóng bỏng qua , lưỡi như con rắn nhỏ trượt tiến vào trong miệng của nàng , giảo động, gây cho nàng  cảm giác vui thích.

Nàng thở hổn hển, dùng dằng, thậm chí muốn dùng lực cắn xé hắn, đáng tiếc một điểm khí lực cũng không có, không có biện pháp đánh hắn, cũng không có biện pháp đá hắn, chỉ có thể mặc cho ma thủ ( ý chỉ tay ) hắn  chu du ở trên thân thể mềm mại của nàng , gây cho nàng sợ hãi , bất lực, thân thể không tự chủ được run rẩy.

“Không nên, dừng tay, lập tức dừng tay cho ta, ta không phải…” Lời của nàng nói chưa xong, liền bị hắn một ngụm nuốt vào trong miệng, bàn tay hắn  cuồng tứ không cố kỵ ở trên người của nàng vuốt ve, khiến cho của nàng trận run rẩy, chỉ có thể bất lực lắc đầu, hi vọng hắn sẽ ngừng, thế nhưng hắn vẫn giữ chặt nàng, lưỡi dùng sức hút chặt  cái lưỡi của nàng, khiến nàng tùy ý hắn muốn làm gì thì làm,  vô phương nhúc nhích, thân thể nóng hổi kỳ dị .

“Dừng tay? Chẳng lẽ đây không phải là điều ngươi muốn sao? Đã quên chuyện ngươi hạ xuân dược cho ta , không phải muốn bò lên trên giường của ta sao?” hai tròng mắt lạnh lùng mang theo dục vọng nguyên thủy , không mang theo mảy may tình yêu nam nữ, châm chọc cười nhạo nữ nhân rõ ràng muốn còn giả vờ, thực sự là dối trá a, nữ nhân đều là động vật dối trá .

Tay hắn không ngừng lướt qua các điểm mẫn cảm trên người nàng , khiêu khích một vòng một vòng  ngực nàng, tinh tế nhấp chơi, cũng không vội làm gì, nhưng lại  gây cho của nàng  đau đớn,  áp lực khiến tinh thần nàng bị dằn vặt, hắn căn bản là ma quỷ, một ma quỷ đáng sợ .

“Nếu có cần , ngươi có thể nóira, nghe nói tiếng rên của ngươi  có thể làm cho nam nhân thất hồn, rên cho bản vương nghe một chút, ” Nam Cung Bắc Đường tà mị  nhìn chằm chằm nữ nhân dưới thân đang nỗ lực đè nén tình triều , khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ , tiếng thở dốc rất nhỏ, như có như không trêu chọc thần kinh của hắn, thế nhưng hắn muốn làm rụng ý chí của nàng, chỉ là không biết nữ nhân này hiện tại lấy ở đâu ra ý chí như vậy, nàng chẳng qua chỉ là một nữ nhân thích bò lên giường nam nhân thôi.

“Ngươi mơ tưởng, ” Mộ Dung Sở Sở cắn chặt môi, vô lực thở hổn hển, trên người có cái loại   cảm giác vô lực không biết từ bao giờ xâm chiếm toàn bộ  nàng, làm cho nàng bất lực muốn  đứng dậy, nhưng nhúc nhích không được, mà hắn còn đang đứng ở  thân thể của nàng, thỉnh thoảng mở miệng.

“Ngươi xác định ngươi có thể nhịn được?”

Mộ Dung Sở Sở không biết làm sao để khống chế cái loại áp lực  này , nàng vì sao không biết  thẹn  như vậy , tuy rằng sinh hoạt tại hiện đại, nhưng nàng  chưa từng chạm qua nam nhân đâu, nghĩ không ra  đi tới nơi này liền đụng phải một ma quỷ, ma quỷ  biến thái.

“Ngươi chính là người điên, ” nàng thở hổn hển khẽ nguyền rủa, nhưngchỉ khiến hắn một trận cuồng vọng cười to, chợt lôi kéo thân thể của nàng, không chút nào thương hương tiếc ngọc tiến vào thân thể của nàng.

Hắn âm lãnh trong con ngươi tinh quang bắn ra bốn phía, như tức khắc dã thú bàn cuồng chợt tiến công, hung tàn tàn bạo được như nhau ở trên chiến trường giết địch dũng sĩ, chỉ bất quá khi đó giết là địch nhân, lúc này giết là nữ nhân.

Mộ Dung Sở Sở chỉ cảm thấy toàn bộ thân thể như bị  xé toạc đau đớn, không có chỗ nào không đau, quanh thân trên dưới đau đớn , so với luyện hình ở địa ngục  còn làm cho người ta thống khổ hơn, nàng thầm nghĩ ngất đi, nhưng mỗi một lần bất tỉnh, liền lại tỉnh lại trong đau đớn.

Nam Cung Bắc Đường ôm chặtvòng eo mảnh khảnh của nàng , một chút một chút hành hạ nữ nhân này, khóe môi lộ dáng vẻ  tươi cười,  dằn vặt trả thù nàng, bàn tay to nắm miệng của nàng, lớn tiếng mệnh lệnh.

“Nhớ kỹ hôm nay người giữ lấy của ngươi là ta -Nam Cung Bắc Đường, đừng lầm .”

Mộ Dung Sở Sở muốn hất tay của hắn ra, thế nhưng thực sự không có khí lực , hơn nữa một chút khí lực  phản kháng  hắn cũng không có, chỉ có thể thuận theo, vô lực than nhẹ: “Ngươi chính là ma quỷ.”

Ý thức thoáng cái rơi vào thật sâu trong bóng tối, trước khi hôn mê đem toàn gia mười tám đời nam nhân này  chửi rủa một lần.

2 thoughts on “Chương 2_ Tiểu tiểu đào phi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s