Chương 5_ Tiểu Tiểu đào phi


Chương 5:  Nhập mạc chi tân*

Edit: gautruk3004

Tiểu Viên nhìn tiểu vương phi, thấy nàng đang mở to hai mắt tín nhiệm nhìn mình, vương gia đối với việc tư vốn không phải  tiểu nha đầu các nàng có thể tùy tiện bình luận , thế nhưng vương phi hiện tại đã mất trí nhớ , nếu như không nói cho nàng, vương phi sau này nhất định còn có phải chịu đòn , nhìn những vết thương trên người nàng, Tiểu Viên làm sao nhẫn tâm như thế được?

 

“Vương gia ghét nhất là tiểu vương phi,  trước đây không muốn thành hôn với tiểu vương phi, nhưng bởi vì tiểu vương phi là  chất nữ của lão vương phi vì thế vương gia không có cách nào hưu tiểu vương phi.”

“Vương gia có phải đã có người trong lòng ?” Mộ Dung Sở Sở cẩn thận tỉ mỉ hỏi.

Tiểu Viên gật gật đầu, nhìn chằm chằm Sở Sở, đại khái là sợ nàng thương tâm, Sở Sở vươn tay vỗ vỗ  tay Tiểu Viên, tỏ vẻ tự mình không có việc gì, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Nữ nhân kia đâu?”

“Nàng bị lão vương phi đuổi đi , vương gia dường như một mực tìm nàng, thế nhưng đều không có tin tức, cho nên mới rất hận tiểu vương phi.

“Vừa mới nghe được vương gia nói ta tư tình với người khác, có  hay không có có chuyện như vậy?” Mộ Dung Sở Sở nghiêm túc hỏi Tiểu Viên, Tiểu Viên xấu hổ im lặng không biết nên nói như thế nào?

“Tiểu Viên, ngươi nói cho ta biết đi, ngươi cả ngày cùng ta ở chung một chỗ, nên sẽ biết ta có hay không tư tình, nói thẳng đi , ta sẽ không trách ngươi?” Sở Sở trước  cho Tiểu Viên sự bảo đảm , bằng không nàng khẳng định sẽ không dám nói.

“Tiểu vương phi?” Tiểu Viên khó xử mở miệng, cúi đầu chà xát tay, loại sự tình này làm sao nàng- một cô nương có thể mở miệng chứ, Sở Sở nắm tay nàng: “Tiểu Viên, ở đây chỉ có hai chúng ta, ngươi nói cho ta biết đi, ta sẽ không trách của ngươi.”

“Đúng vậy, tiểu vương phi, ” Tiểu Viên gật gật đầu, Sở Sở vừa nghe, thiếu chút nữa không tức giận đến thổ huyết, còn tưởng rằng vương gia đổ tội oan cho mình, nguyên lai nữ nhân  này thực sự làm thật, mình thật oan ức nha, thế nào lại xuyên đến trên người nữ nhân chết tiệt này , vẻ mặt cầu xin hỏi: “Là những ai a.”

Tiểu Viên vừa nghe Sở Sở có chút nóng nảy, không biết nên nói hay là không nên nói, nhìn đến tiểu vương phi gắt gao nhìn chằm chằm bản thân, chỉ cảm thấy da đầu có chút tê dại liền vội vàng mở miệng: “Có một gia đinh trong phủ , còn có Hoàng thị vệ trong cung , còn có một là Hiền thân vương gia.”

“Không thể nào, ” Sở Sở thất vọng đau khổ hỏi, đừng nói vương gia , bây giờ nếu chủ cũ của thân thể  mà đứng trước mặt nàng , nàng cũng sẽ không chút khách khí đánh cho nàng ta một trận , thật quá dâm đãng đi, hơn nữa là bụng đói ăn quàng .

Vội vàng đem vương phi nằm nghỉ , bằng không vương gia nhất định sẽ chỉnh chết nàng, có nam nhân nào nguyện ý đội nón xanh, còn là vài cái.

“Lần này bị vương gia bắt được chính là nam nhân nào a?” Sở Sở bất đắc dĩ truy vấn, nàng nhớ kỹ dường như vương gia nói qua là cùng với một hạ nhân trong vương phủ.

“Là người trông cửa Lai Vượng, đã bị vương gia đuổi đi , nghe có người nói đã bị vương gia giết, ” Tiểu Viên bỗng nhiên nhỏ giọng mở miệng, tay để ngang trên cổ, làm động tác mất đầu .

“Tiểu Viên, trong phủ này còn có nữ nhân khác sao?” Sở Sở vội vàng chuyển trọng tâm câu chuyện, ngồi nói về những nam nhân kia chắc nàng sẽ tức đến bất tỉnh .

“Có một vị trắc phi, hai vị tiểu thiếp, trong đó trắc phi Liễu Mị Nhi  rất được vương gia sủng ái  ” Tiểu Viên cẩn thận mở miệng, rất sợ kích thích đến vương phi, bởi vì  trước khi nàng  mất trí nhớ, quyết không cho phép các nàng nhắc tới  một chữ về trắc phi Mị Nhi, bằng không ắt sẽ gặp phải độc thủ của tiểu vương phi .

“Ừ ” Mộ Dung Sở Sở tỏ vẻ không sao gật đầu một cái, Tiểu Viên mới thở phào nhẹ nhõm, cửa vang lên một tiếng động, Ngọc nhi bưng một cái khay đi tới, hương vị thổi qua , Mộ Dung Sở Sở lập tức cố đứng lên: “Thật đói a, Ngọc nhi thật tốt a, biết ta đói bụng, đem đến cho ta đi, ta bây giờ có thể ăn cả một con bò , ” Mộ Dung Sở Sở động tác khoa trương, chọc cho Ngọc nhi cùng Tiểu Viên không khỏi nhếch miệng nở nụ cười.

Cái Ngọc nhi đưa đến chính là một chén cháo hạt sen tổ yến, cùng với mấy thứ điểm tâm  tinh xảo , vương phi vừa mới tỉnh lại, không thích hợp ăn gì có nhiều mỡ .

Mộ Dung Sở Sở cầm cái chén bạch ngọc, lấy  chiếc đũa răng ngà, đem  cháo hạt sen tổ yến đặt ở chóp mũi hít một hơi, thỏa mãn phát ra một tiếng thở dài.

“Ngọc nhi, mặt của ngươi là chuyện gì xảy ra?” Mộ Dung Sở Sở một bên dùng bữa, một bên quan tâm hỏi, thấy Ngọc nhi ánh mắt nhìn mình âm u, nội tâm lộp bộp một tiếng, vết sẹo kia không phải cũng là chủ cũ của thân thể này làm chứ, nữ nhân này cũng quá tàn nhẫn, vội buông chén , vẻ mặt áy náy mở miệng: “Là ta làm sao? Ngọc nhi, ta hướng ngươi xin lỗi, ta thật là một tên khốn, nếu không ngươi hãy ở trên mặt ta làm một cái tương tự đi?”

Ngọc nhi vốn mặt âm u  bị nàng chọc cười, lại nói tiểu vương phi trên mặt cũng có vài vết thương, rốt cuộc cũng bị báo ứng .

“Được rồi, chuyện quá khứ không đề cập nữa, tiểu vương phi  ăn cháo đi, cẩn thận một chút.”

“Ân, ân, ” Mộ Dung Sở Sở một bên gật đầu, vừa ăn cháo, tay cũng không dừng lại, động tác thần tốc, thật sự là quá đói , nàng vừa bị quất lại bị chiếm đoạt, sớm đã đói bụng.

Mộ Dung Sở Sở rất nhanh ăn đem cái bát hướng lên trời, thấy Ngọc nhi cùng Tiểu Viên líu lưỡi, bởi vì vương phi trước đây rất kiêng ăn , nói cái gì muốn bảo trì vóc người, các nàng nhìn vóc người của nàng gầy đến độ da bọc xương , còn muốn bảo trì cái gì a, đáng tiếc không dám mở miệng đề nghị, không nghĩ tới sau khi mất trí nhớ , lại  đáng yêu hơn.

Mộ Dung Sở Sở thấy bụng no rồi thì tinh thần rất tốt, nàng hiện tại lại buồn ngủ, thực sự là quá mệt mỏi, bị  Nam Cung Bắc Đường  kia giằng co cả một đêm, nếu không phải trên người vô cùng đau đớn, nàng sớm đã gặp Chu Công rồi, động tác của nàng nói có bao nhiêu thô lỗ thì có bấy nhiêu thô lỗ, Ngọc nhi cùng Tiểu Viên đều nhìn nhau đến ngây người.

Đây là hành động của tiểu vương phi chưa bao giờ để xảy ra sai lầm sao? Thế nhưng nàng lúc này tự nhiên lại  làm người ta trong lòng ấm áp  , không tự chủ được muốn muốn tới gần bên cạnh nàng.

“Vương phi mệt không, trước ngủ một hồi đi?” Tiểu Viên cẩn thận đỡ Mộ Dung Sở Sở nằm xuống, Mộ Dung Sở Sở tưạ đứa nhỏ tựa như gật đầu, cười phân phó Ngọc nhi cùng Tiểu Viên: “Được rồi, ta ngủ một hồi , các ngươi đi làm việc đi, không cần phải ở đây chăm sóc ta, ta không sao.”

“Đúng vậy, vương phi, ” hai tiểu nha đầu bưng khay đi ra ngoài, thuận tay giúp Mộ Dung Sở Sở khép chặt cửa, Mộ Dung Sở Sở nhìn các nàng đi ra ngoài, rất nhanh liền gặp Chu Công , tuy thân thể rất đau, thế nhưng rốt cuộc vẫn là đánh không lại cơn buồn ngủ.

Mộ Dung Sở Sở ở trong sân tĩnh dưỡng ba ngày, vết thương chậm rãi  bong ra từng màng , lộ ra một tầng da màu hồng , bất quá đại phu nói thời gian dài mới  biến mất hoàn toàn , trong ba ngày này, Mộ Dung Sở Sở trừ ăn ra chính là ngủ,  thời gian còn lại là cùng hai nha đầu kia nói chuyện phiếm, bởi vậy mọi chuyện trong vương phủ nàng đều đã biết, ngay cả mấy chuyện vớ vẩn cũng không ngoại trừ.

Bởi vậy nàng biết mình ở  là vắng vẻ nhất trong vương phủ, cách chỗ ở Nam Cung Bắc Đường rất xa, vì thế bình thường nếu không phải cố ý là sẽ không dễ dàng nhìn thấy , điều này làm cho nàng thở dài một hơi, nàng chưa có chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với nam nhân kia đâu, vừa nghĩ tới ánh mắt lạnh lẽo của hắn, màu đen cuồng bạo , thân thể của nàng liền một trận run rẩy, nàng cần điều chỉnh tâm tính.

Mộ Dung Sở Sở  ngồi ở trên giường kiểm tra  vết thương trên cánh tay, quả nhiên đã tốt hơn nhiều, trong lòng thở dài một hơi, Ngọc nhi vén rèm đi tới cười tủm tỉm mở miệng: “Vương phi hôm nay khí sắc không tệ, không bằng đứng lên đi tản bộ đi, bên ngoài trời rất ấm áp đấy?”

Mộ Dung Sở Sở  cũng đồng tình, nếu muốn làm cho thân thể nhanh khôi phục khỏe mạnh, nhất định phải sưởi bằng ánh nắng mặt trời, vội vàng gật đầu: “Tốt, Ngọc nhi, lấy cho ta bộ y phục đến đây đi.”

Ngọc nhi lập tức đi tới cái tủ khắc rất tinh tế ,mở cửa tủ ra, bên trong quần áo đủ mọi sắc màu sắc, quay đầu xin chỉ thị : “Vương phi, người muốn mặc cái nào?”

Mộ Dung Sở Sở ngẩng đầu nhìn lướt qua, thật là nhiều màu nha, nàng nhưng không thích  y phục loè loẹt, nhưng quần áo dường như đều rất quý báu xa hoa i, nhíu  mi, ngón tay chỉ vào một món bình thường nhất trong đó.

“Liền nó đi ”

Ngọc nhi lấy ra liếc mắt nhìn, vô cùng kinh ngạc lại nhìn vương phi một cái, trước đây vương phi  thích nhất là những y phục  xa hoa, thế nào hiện tại lại đổi khẩu vị, từ sau khi vương phi mất trí nhớ , cùng trước đây giống như hai người khác nhau,  mấy ngày nay đối với các nàng  tựa như tỷ muội.

“Vương phi, nhất định phải cái này sao? Quá bình thường, ” Ngọc nhi không  tán thành lắc đầu, đây chính là bộ quần áo quá bình thường  .

“Ân, liền lấy nó đi, lại đây, Ngọc nhi, ta trông thế nào a?” Mộ Dung Sở Sở ngồi ở trên giường ngoắc tay gọi Ngọc nhi đem y phục tới, nàng xuyên qua còn chưa được thấy hình dạng mình như thế nào đâu, rất là nóng ruột, kiếp trước nàng thế cũng là mỹ nữ a, mặc kệ thế nào thì nữ nhân cũng rất coi trọng dung mạo

Ngọc nhi thấy vương phi nóng ruột đứng lên, vội cầm lấy bộ quần áo kia, động tác gọn gàng hầu hạ Mộ Dung Sở Sở mặc, không nghĩ tới y phục đơn giản cũng rất thích hợp với vương phi , mang theo sự tươi mát , Ngọc nhi cười gật đầu, đem vương phi kéo đến trước một cái gương đồng.

“Vương phi, mời xem  ” chỉ chỉ trong gương.

* Khách hàng thường xuyên ( thường dùng trong nghề kỹ nữ)

3 thoughts on “Chương 5_ Tiểu Tiểu đào phi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s