Chương 4_Nếu như tất cả


Chương 4:

Edit+ Beta: gautruk3004

Ngoài phòng ngủ, thanh âm máy hút bụi đang vang lên.

Lục Mông nhìn thẳng vào ánh mắt Hạ Kỳ Đào, ánh mắt của anh giống như điện nhìn xuyên thấu đáy lòng quẫn bách của đối phương .

Lục Mông mất tự nhiên mà nghiêng đầu nhìn về phía khác, không cần giải thích, anh biết rõ cô muốn làm cái gì.

Hạ Kỳ Đào  vì buồn ngủ nên mắt bị sương mù che chắn, nhưng anh vẫn thấy  cô vợ “đáng yêu” đang sợ tới mức một câu cũng không dám nói.

Anh nâng cằm Lục Mông lên , hỏi thẳng : “Chúng ta không phải đã nói là sẽ không gây náo loạn sao? Mà đây là hành động của một thiên kim tiểu thư sao?”

Lục Mông hất của anh ra: “Hạ Kỳ Đào anh đừng có quá đáng , tôi là gả cho anh chứ  khônp phải bán cho anh, anh dựa vào cái gì mà giữ giấy chứng nhận cùng tiền gửi ngân hàng của tôi ?”

Hạ Kỳ Đào  một tay đỡ trên bên gối, không đếm xỉa tới nói: “Làm gì đem lời nói khó nghe như vậy chứ, tôi chỉ là tạm thời giúp cô bảo quản, chờ thời điểm cô nhận rõ sự thật  tôi tự nhiên sẽ trả lại cho cô.”

Lục Mông trừng mắt liếc anh một cái, mở tay ra: “Tôi muốn đi làm thủ tục đi học trở lại , học phí anh dù sao cũng phải cho ta chứ?”

“Bao nhiêu.” Hạ Kỳ Đào mở ví tiền của mình ra .

“Một năm đại khái khoảng một vạn năm.”

“…”Hạ Kỳ Đào  hiển nhiên không ngờ tới học phí học viện  âm nhạc đắt như vậy, anh thu túi tiền về , tiền mặt không đủ ah.

“Được, trong chốc lát tôi sẽ cho cô lấy tiền .”

Lục mông trong nội tâm lo lắng, cất tiếng hỏi: “Ngươi sẽ không đến mật mã thẻ ngân hàng của ta cũng biết a?”

Hạ Kỳ Đào cau lông mày lại, ra vẻ ưu sầu mà giải thích nói: “Nói đầu óc cô đần thì cô  không thích nghe, tra tìm  tài khoản tư nhân là phạm tội điều tra giữ bí mật công tác, tôi chỉ là một tiểu phó sở trưởng. Với lại cô đã gả cho tôi, tôi có thể lại để cho chính cô dùng tiền tiền của mình nộp học phí sao? Cho dù tôi có phải nắm chặt dây lưng quần không ăn không uống cũng phải thỏa mãn sự tò mò của cô ah…”

Sau khi nghe xong, Lục Mông không biết nên như thế nào đây, miệng lưỡi trơn tru của hắn không hiểu vì sao khiến cô hết giận. Nhưng là mặt cô vẫn như trước biểu lộ cứng ngắc, bởi vì Hạ Kỳ Đào  còn nửa áp nửa nằm trên người nàng.

Nàng vốn định đẩy Hạ Kỳ Đào  ra, nhưng anh ta lại một đổi cánh tay ôm cô vào trong lòng.

“Hạ Kỳ Đào !” Lục mông tức giận hô.

“Vậy ý tứ là như thế nào, chẳng phải cô là người bắt đầu sao?” Hạ Kỳ Đào cố ý biểu hiện một bộ dáng rất  lưu manh.

“Cha tôi nếu biết rõ anh là lưu manh như thế tuyệt đối sẽ không đem tôi gả cho anh!”

Hạ Kỳ Đào dùng ngón út bịt lỗ tai, chậm rãi nói: “Tĩnh táo một chút đi, tôi chưa nói tôi không là lưu manh ah… Bất quá trên toàn thế giới thì nam nhân đều là lưu manh, chỉ là không giống như tôi có thể có can đảm thừa nhận mà thôi, ba của cô thực so với hiểu biết hơn nhiều.”

Lục Mông lại càng nhận ra nam nhân này thật giỏi ngụy biện, cô  như nằm ngay đơ ở trên giường, vô lực nói: “Anh trước thả tôi ra. Bảo vệ đang ở phòng khách quét dọn vệ sinh, anh cho dù không để ý tới hình tượng của mình cũng phải cân nhắc đến…  vấn đề mặt mũi của mẹ anh chứ… Anh! …”

Lục Mông tức giận che miệng lại, bởi vì Hạ Kỳ Đào thừa dịp cô đang nói chuyện vậy mà dám hôn thoáng qua môi cô một cái.( anh này bắt đầu giở thói dê ra rùi, hí hí..)

Sau đó, anh ta dương dương đắc ý mà xoay người, xuống giường, mở cửa phòng ngủ ra, chỉ huy bảo vệ thanh lý phòng  vệ sinh.

Lục Mông vội vàng ngồi dậy, muốn vào nhà vệ sinh còn có người ngoài, nàng nhịn nhẫn, rúi cái khăn đầu giường dùng lực lau miệng.

Đồ lưu manh, Hạ Kỳ Đào là tên sắc lang đội lốt cảnh sát!

Lục Mông thấy tính cách của mình luôn bình thản, nhưng là từ khi gả cho Hạ Kỳ Đào lại  khiến cho cô một lần lại một lần để cho cảm xúc không khống chế được. Cô hiện tại chỉ hối hận chính mình trước kết hôn không có một mối tình oanh oanh liệt liệt , không có thầm mến qua ai cũng không có ghen ghét qua ai. Khiến cho bây giờ kinh nghiệm không có, thật không biết nên dùng loại thủ đoạn nào đối phó với tên không biết xấu hổ Hạ Kỳ Đào.

Bất quá,bây giờ nếu như nếu như có ai thích cô, nàng dĩ nhiên không quan tâm đối phương đẹp xấu, chỉ có một yêu cầu, dám bỏ trốn không? Dám thì đi.

“Vợ à,  chốc lát nữa trong nhà sẽ có khách đến, cô muốn ăn cái gì thì để tôi gọi lũ bạn mua cho.”

“Người nào?” Lục Mông nhíu mày.

“Mấy người bạn thân đến tôi đến chơi mạt chược, trong hôn lễ có lẽ cô đã gặp qua rồi.”

“Anh còn đánh bạc?” Lục Mông buồn bực nói, mặc dù cô cố gắng tìm kiếm, cũng không có cách nào tìm thấy trên người Hạ Kỳ Đào một điểm tốt.

“Không đánh bạc, chỉ để giết thời gian thôi.” Hạ Kỳ Đào vừa nói vừa mở ra tủ quần áo tìm áo sơ mi T-shirt .

Lục Mông không rảnh mà chú ý tới anh , cô đã sớm cho rằng Hạ Kỳ Đào là một kẻ —— ăn uống chơi bời đánh bạc, hãm hại lừa gạt trộm cắp. Bao nhiêu cái xấu đều đủ.

Hạ Kỳ Đào cởi áo sơmi, cơ ngực to lớn của anh tràn ngập trong tầm mắt Lục Mông , không chỉ là cơ ngực, trên lồng ngực còn có một vết sẹo do đao chém. Lục Mông trong mắt cả kinh, theo phản xạ mà đã nắm  đầu gối ôm vào trong ngực.

Hạ Kỳ Đào căn bản không  chú ý phản ứng của cô, mặc áo sơ mi xong , quay người lại ngồi vào bên giường, cởi thắt lưng để đổi quần thường, thế nhưng không đợi anh buông dây lưng ra , lập tức bị Lục Mông một cước đạp xuống mặt thảm.

“Gì vậy?” Hạ Kỳ Đào quay đầu hỏi, giọng điệu có chút gấp.

“Đợi tôi đi ra ngoài anh lại thay.” Nói xong, Lục Mông nhảy xuống giường tiến ra cửa.

Hạ Kỳ Đào không vui nhíu lông mày, vượt qua giường, ba bước đã ngăn trở trước người Lục Mông , dùng  một  chân đạp bên trên cửa phòng.

Lục Mông trong lúc vô tình thấy đến  biên giới quần lót của anh, xấu hổ cùng  sợ hãi khiến cô áp lực. Cô bước nhanh đi về phía toilet. Hạ Kỳ Đào ngay lúc cô định đóng cửa toilet thì nhanh nhẹn theo vào.

“Biến thái a ? Tôi muốn đi WC.” Lục Mông xô đẩy anh.

Hạ Kỳ Đào dễ dàng bắt được cổ tay cô không nhanh không chậm nói: “Cái gì kia, xem ra hai chúng ta phải hảo hảo nói chuyện rồi.”

“Tôi không muốn nói chuyện với anh, anh đi ra ngoài trước đi.” Không gian hẹp khiến cô cảm thấy bất an, tay cô vô ý để lên ngực mình.

Hạ Kỳ Đào đối mặt cử động của cô cảm thấy bất đắc dĩ, anh chà xát cái cằm, ung dung nhìn về phía Lục Mông: “Này, tôi là chồng của côi, chúng ta là hợp pháp đấy, quang minh chính đại đấy, tùy thời có thể cùng cô chế tạo nam nhân đời sau .”

Lục Mông lại nắm lên ngực mình, nghiêm mặt nói: “Anh nếu muốn ra ngoài trăng hoa tôi đây khẳng định là sẽ không ngăn cản anh, thậm chí còn vì người thứ ba kia mà ngâm nước trà rót nước .”(ý là sẽ chấp nhận và thậm chí còn giúp đỡ ý)

“…” Hạ Kỳ Đào lau lau cái mũi, nhịn không được cười ra tiếng : “Cô tốt xấu gì cũng coi như đã là phụ nữ kết hôn rồi, đừng có như hài tử được không?”

Lục Mông xì mũi coi thường, mí mắt thất kinh khi thấy lưng quần anh càng ngày càng rớt xuống. Vì vậy, Lục Mông trước đẩy tay Hạ Kỳ Đào ra:”Tôi chính là hài tử thì làm sao nào? Tôi nếu không phải giống như hài tử thì sao có thể  để anh khi dễ tôi như vậy sao? Anh nhìn xem chính mình có bao nhiêu  hèn mọn bỉ ổi!”

“Hèn? …” Hạ Kỳ Đào không rõ ràng cho lắm, chỉ đến khi theo ánh mắt của cô nhìn về phía chính mình… Này, anh còn tưởng rằng có chuyện gì , không phải chỉ là chưa kéo quần lên thôi sao, cũng không phải không có mặc quần lót.

Lục Mông thấy anh chẳng những không có ý sửa sang lại cách ăn mặc, ngược lại còn rút dây lưng ra , cô không khỏi lui ra phía phía sau mấy bước: “Anh, anh đừng tới đây…”

Hạ Kỳ Đào đưa tay ngăn, bước ra một bước dài đi tới trước mặt Lục Mông, ngay sau đó, anh nâng  eo ên Lục Mông, thuận tay đem xách cô lên chậu rửa mặt, tiếp theo chen thân mình vào giữa hai chân cô.

Lục Mông đã cảm thấy giữa hai chân mình bị anh chen vào mà đau, phần lưng của cô kề sát mặt kính, cô sớm đã dự cảm tính cách Hạ Kỳ Đào rất hỉ nộ vô thường, nhưng là trải qua mấy lần “cãi nhau”, anh vẫn một mực có thái độ dĩ hòa vi quý (Thái độ coi sự hòa thuận, êm thấm là quý hơn cả) , cho nên Lục Mng kết luận sơ bộ là anh chỉ có ánh mắt có chút hung dữ thôi, kỳ thật thì cũng không có táo bạo như vậy . Thế nhưng mà cô hiện tại lại không hiểu tại sao mình lại  cảm thấy khủng hoảng, sợ nói thêm một câu nữa sẽ khiến anh càng thêm tức giận.

Hạ Kỳ Đào thấy cô rốt cục cũng không làm ầm ĩ nữa, vừa ý định cùng cô nói chuyện nghiêm túc, lại nhìn vào gương thấy tóc mình có chút rối, anh giơ tay lên chuẩn bị vuốt lại, Lục Mông lại nghĩ lầm là anh muốn đánh người, bản năng che hai gò má lại.

“…”

Hạ Kỳ Đào cánh tay đang giơ trên không trung, bất đắc dĩ hỏi: “Này, không phải cô cho là tôi muốn đánh cô chứ?”

Lục Mông tách ngón tay ra qua khe hở nhìn, lại chứng kiến trước ngực anh có một vết sẹo, không khỏi rùng mình một cái.

Cô rủ cánh tay xuống đồng thời ngồi thẳng dậy, tuy nhiên trong nội tâm lại rất lộn xộn, nhưng là biểu hiện ra vẫn trấn định : “Chỉ cần anh đánh tôi một cái, tôi thề, tôi sẽ mách mẹ anh.”

Hạ Kỳ Đào cười cười ha ha : ” Nam nhân không có tiền đồ mới đánh một nữ nhân. Cô hay là có thể lấy lí do khác nha, ví dụ như cô có thể nói cho mẹ tôi biết, cô làm con dâu mà chỉ vì chồng mình ở trước mặt cô thay quần áo, cô liền lên án chồng mình hèn mọn bỉ ổi hạ lưu.”

“…” Lục Mông ho nhẹ một tiếng, lần nữa chú ý tới tư thế hai người. Xương hông anh kẹt giữa hai chân nàng, hơn nữa anh một tay đang còn ở trên đùi của cô…”Anh không phải là muốn nói chuyện gì ư, đi vào phòng ngủ nói chuyện là tốt nhất.”

“Ah, tôi hiện tại không muốn nói nữa rồi, muốn làm một chút cái gọi là  hèn mọn bỉ ổi để giúp cô làm phong phú đầu óc.” Hạ Kỳ Đào ở bên cạnh vừa vuốt tóc vừa đáp lời.

Lục Mông trong nội tâm cả kinh, nhanh chóng nắm lên bàn chải đánh răng phòng vệ, lại luống cuống tay chân đưa  phần đuôi bàn chải đánh răng chỉ hướng anh: “Nếu như tôi nhớ không lầm, là anh nói cha tôi đem tôi phó thác cho anh đúng không? Anh cũng đáp ứng cha của tôi là sẽ nghe theo chú ý của tôi đúng hay không?”

Hạ Kỳ Đào nhìn cái bàn chải, ra vẻ kinh ngạc nói: “Nhé! Cô muốn tập làm tiểu phóng viên hả?”

” Nói.”

“Ừ.”

“Tốt, tôi hiện tại phi thường không muốn cùng anh phát sinh chuyện tiếp xúc thân thể, anh có phải sẽ tôn trọng quyết định của tôi?”

“Ân, tôi từ trước đến nay rất tôn trọng phái nữ, nhưng cái cô gọi tiếp xúc là? …” Hạ Kỳ Đào trộm chọc vào cánh tay cô thoáng một cái.

Lục Mông ghét bỏ mà lắc lắc ra, cả giận nói: “Anh giả ngốc vừa thôi, đương nhiên là cái kia, sự kiện kia!”

Hạ Kỳ Đào mím môi cười cười. Lục Mông cắn chặt môi, chờ anh trả lời.

Một lát sau

“Nếu là  vấn đề ở phương diện này a… Tôi không thể đáp ứng cô được rồi . Tôi ngược lại cảm thấy a, chỉ có cho cô trải qua chuyện này, cô mới có thể đối mặt với thân phận của mình…” Nói xong, anh nâng hai tay lên, cởi bỏ nút thắt trên cổ Lục Mông , Lục Mông giật mình, lập tức đưa tay ngăn cản, vốn là cái bàn chải đánh răng cũng đã rơi trên mặt đất.

Hạ Kỳ Đào vui vẻ, hai tay tới thăm dò phần lưng của nàng, ngón tay của hắn thon dài mà lại thô ráp, Lục Mông có thể rõ ràng mà cảm nhận được, lòng bàn tay của anh che kín một bên ngực cô. Sự thô ráp đó làm làn da của cô hơi đau.

Lục Mông dùng hết toàn lực đánh anh, thế nhưng mà cơ thể của anh vẫn đứng vững như giống như núi, cô giãy dụa thế nào cũng không hề có lực sát thương.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s