Chương 8_Tiểu tiểu đào phi


Chương 8:  Trắc phi Mị Nhi

Edit+ Beta: gautruk3004

Ngọc nhi dẫn tiểu vương phi theo một con đường khác trở về, hai bên hàng lang thật dài,  san sát, điêu khắc hình những con thú hiếm quý, lan can bạch ngọc trơn bóng tròn trịa, hành lang bên ngoài, hoa cỏ rậm rạp, có hoa còn được cắt sửa xung quanh những cây cao to, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Sở Sở cùng Ngọc nhi đi tới, bỗng cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, dọa Sở Sở nhảy dựng lên.

“Này sao có thể nhìn chủ tử như thế?” Sở Sở tức giận hừ lạnh, Ngọc nhi dừng thân thể lại , ánh mắt ái muội nhìn về phía Sở Sở, Sở Sở nhất thời có chút minh bạch, nữ nhân này không phải là? Vội vàng cúi đầu đi tới.

Phía trước Ngọc nhi đột nhiên ngừng bước chân, thanh thúy kêu một tiếng: “Nô tỳ thỉnh an Liễu trắc phi .”

“Đứng lên đi ” thanh âm mị hoặc làm cho Mộ Dung Sở Sở nổi cả da gà khắp người, vội vàng  nhìn Liễu trắc phi phía trước , quả nhiên là một  nữ nhân xinh đẹp, quần áo màu hồng, làm nổi bật được cả khuôn mặt tuyệt sắc tươi đẹp, đẹp như cành liễu mảnh, mắt như hoa đào, da thịt trắng như tuyết,  mái tóc đen nhánh bóng loáng được vén lên thật cao  trên đầu đầy châu bảo phát ra ánh sáng chói mắt,  môi đỏ tươi hơi giơ lên, thật là một tuyệt sắc nữ tử.

Mộ Dung Sở Sở ở trong lòng thở dài một tiếng, đừng nói tên vương gia , ngay cả là  mình khi thấy nữ tử này đều yêu thích không buông tay , thảo nào vương gia sủng ái nàng như vậy .

Liễu Mị Nhi liếc nhìn tiểu vương phi phía sau Ngọc nhi một cái , nghe nói nàng mất trí nhớ, không biết là thật hay giả, trong ánh mắt hiện lên ám nhọn, khóe môi cong cong tiếu ý, ôn nhu mở miệng: “Mị Nhi thỉnh an vương phi.”

Mộ Dung Sở Sở khoát khoát tay, nữ nhân này chỉ sợ không an cái  hảo tâm gì, loại này trong thâm cung  đại viện các phi thiếp trong đó tranh đấu cực tàn khốc , tự mình cũng không ngốc đến mức cho rằng nữ nhân này đối tự mình có hảo cảm, vẫn là cách nữ nhân này xa một chút mới là tốt.

“Đứng lên đi.”

Liễu Mị Nhi đứng lên, nội tâm vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ nữ nhân này thực sự mất đi nhớ, nàng ta trước đây vừa nhìn thấy nàng là hận không thể ăn thịt nàng, hiện nay thấy, dường như cũng không có việc gì , mặt mày cong cong, kỳ thực nàng nguyện ý để  tiểu nha đầu này làm vương phi, nói như vậy, tuy rằng mình chỉ là một trắc phi, thế nhưng cuộc sống cũng tốt, còn nếu để cho cái Hạng Uyển Tuyết kia làm chính phi chỉ sợ mình cái gì cũng không chiếm được , Liễu Mị Nhi tính toán một phen, vì vậy đối với Mộ Dung Sở Sở càng làm ra một bộ dạng cung kính .

“Thiếp thân tạ ơn tiểu vương phi, thiếp thân còn có việc, cáo lui trước ” Liễu Mị Nhi khóe môi tiếu ý, sự tính toán hiện ra trong con ngươi ( mắt),  vương gia đang cùng Hoàng thị vệ trong cung thương lượng ở trong đình phía trước  , chỉ sợ tiểu vương phi này lại muốn có trái cây ăn, âm thầm mím môi mà cười.( ý bảo Sở tỷ muốn tư tình với Hoàng thị vệ ấy mà)

“Đi thôi ” Mộ Dung Sở Sở lập tức phất tay cho nữ nhân này lui xuống, trên người nàng có mùi hoa nồng đậm, nàng không thích, Liễu Mị Nhi sau khi được Mộ Dung Sở Sở cho phép, liền dẫn nha hoàn đi.

Chờ Liễu Mị Nhi đi rồi, Ngọc nhi cẩn thận nhắc nhở Mộ Dung Sở Sở: “Vương phi, sau này người ngàn vạn lần không nên cùng Liễu trắc phi  xung đột, vương gia rất sủng ái nàng, nô tỳ không muốn vương phi phải ăn vị đắng lần nữa .”

Mộ Dung Sở Sở cười tủm tỉm gật đầu, nàng việc gì phải đi trêu chọc nữ nhân kia làm gì, mình mới tới đây, gây thêm lắm chuyện làm gì, tuy trên danh nghĩa là  chất nữ của lão vương phi, nhưng nàng đã làm ra cái chuyện mất mặt này, chắc hẳn lão vương phi cũng không có biện pháp bảo hộ nàng đi.

“Đã biết, chúng ta trở về đi, bụng của ta thật đói, ” Mộ Dung Sở Sở đối với Ngọc nhi làm nũng, tuy nói nàng là vương phi, nhưng Ngọc nhi nhìn qua so với nàng còn có phần lớn hơn a, tiêu trừ ngăn cách, hai người cũng rất tự nhiên.

“Ai, đi thôi, ” Ngọc nhi vừa nghe tiểu vương phi nói đói bụng, lập tức lên tiếng, đi phía trước dẫn đường, rất nhanh đi qua viện Liễu trắc phi ở , phía trước là hai thị thiếp ở trong viện, hai người này đối Liễu trắc phi là nói nói gì nghe nấy, tự nhiên cũng cung kính với Mộ Dung Sở Sở .

Lướt qua hai tòa viện, đi qua một dòng sông nhỏ, trước mắt là mỹ cảnh dạt dào , cách đó không xa có một con thú khắc bằng đá, lại từ bên trong truyền đến tiếng cười phóng đãng, Ngọc nhi dừng chân một hồi, hai người đã đến cạnh tiểu đình.

Mộ Dung Sở Sở cũng nghe được tiếng cười, không hiểu nhìn Ngọc nhi một cái: “Làm sao vậy? Ngọc nhi, ”

Ngọc nhi  một ngón tay chỉ vào đình, nhẹ giọng mở miệng: “Vương gia cùng Hoàng thị vệ trong cung đang ở bên trong đó, chúng ta vẫn là nên đi vòng qua bên kia thôi ” Ngọc nhi nói xong liền xoay người đi vào đường mòn

“Ngọc nhi, chúng ta lặng lẽ đi , vương phủ lớn như vậy, ngươi xem ta lại mặc mộc mạc như thế này, vương gia kia nhất định không nhận ra ta đâu, nói không chừng còn tưởng talà nha hoàn trong phủ cũng nên?

Sở Sở đã sớm đói bụng, thực sự không muốn đi xa nữa, nhỏ giọng năn nỉ Ngọc nhi.

Ngọc nhi nhìn Mộ Dung Sở Sở một cái, cũng khá giống nha hoàn trong phủ, lại nhìn tiểu vương phi đang cười với mình, gật đầu đồng ý, nàng cũng sợ chạy xa như thế  .

“Ân, chúng ta nhanh lên một chút đi , cước bộ phải thật nhẹ, ngàn vạn đừng để cho vương gia nhìn thấy người, bằng không lại tức giận ” Ngọc nhi không yên lòng nhắc nhở Mộ Dung Sở Sở.

“Ân, đã biết, đi thôi, ” Mộ Dung Sở Sở gật đầu, nàng hiện tại thật đói a, vẫn là nhanh lên một chút trở về đi.

Một cao một thấp hai người nhẹ chân nhẹ men theo đường mòn đi về phía trước.

Trong đình , Nam Cung Bắc Đường đang cùng Hoàng thị vệ đang thương lượng, xa xa hai thân ảnh rất nhanh đi phía , trong đó có một người còn khoa trương lấy một tay che nửa mặt, điều này lại càng khiến người trong đình chú ý, người lên tiếng trước hết chính là hai thị thiếp đứng ở phía sau vương gia ,thanh âm  lanh lảnh truyền tới.

“Đây không phải là tiểu vương phi sao? Không phải nói là mất trí nhớ sao? Như thế nào lại chạy đến nơi này ” Thị thiếp Hướng Hiểu Nguyệt cùng Chu Ngọc Dung nhìn nhau, chờ xem kịch vui, vương gia sắc mặt đã thay đổi, trong con ngươi hiện lên vẻ lãnh ngạnh chán ghét.

Nam Cung Bắc Đường tầm mắt âm lãnh đảo qua, nhìn thân thể đang khom người, không ai khác chính là nữ nhân mà hắn một lòng muốn bỏ rơi , tiện nhân kia vừa nhìn thấy nam nhân ánh mắt liền lóe sáng, không biết là muốn làm xiếc gì đây.

Con ngươi trong nháy mắt như băng vạn năm, âm lãnh, vô cùng tức giận, người trong đình cũng không ai dám mở miệng, trong không khí im lặng đến mức nghe được cả tiếng  thở .

“Làm gì đó?” Thanh âm Nam Cung Bắc Đường lạnh lẽo rơi xuống trong lỗ tai Mộ Dung Sở Sở cùng Ngọc nhi, dọa các nàng giật mình, chẳng lẽ đã bị vương gia phát hiện, Ngọc nhi nhất thời trong lòng run rẩy, vươn tay kéo ống tay áo Mộ Dung Sở Sở , nhỏ giọng nói thầm: “Vương phi, bị vương gia phát hiện mất rồi, làm sao bây giờ?”

2 thoughts on “Chương 8_Tiểu tiểu đào phi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s