Chương 11_Tiểu tiểu đào phi


Chương 11:  Đến chính sảnh dùng bữa

Edit+Beta: gautruk3004

Mộ Dung Sở Sở mệt mỏi, thở gấp dừng lại, dùng ống tay áo lau một chút mồ hôi hột trên trán, lại nghe đến xung quanh âm thanh vỗ tay , quay đầu nhìn lại, nguyên lai chẳng biết lúc nào các tiểu nha đầu đều vây đến xung quanh mình, vội nở nụ cười, một chút phất tay, các tiểu nha đầu tự động tản ra , con bướm không xa không gần bay múa.

Ngọc nhi cười tủm tỉm tiêu sái đến bên người Mộ Dung Sở Sở , : “Kỹ thuật nhảy của tiểu vương phi  thật đẹp a, đây là cái gì vũ (múa) a? Thật xinh đẹp a.”

Mộ Dung Sở Sở hài lòng cười rộ lên, đây là nàng lúc học cao trung vì ứng phó với bạn học, mà học vũ đạo ” điệp niệm hoa “, không nghĩ rằng đã lâu như vậy như vậy, mà mình vẫn nhớ kỹ, hơn nữa phát huy cũng không tệ lắm, khóe môi nhếch lên, cười duyên: “Điệp niêm hoa.”

Ngọc nhi nghe xong vỗ tay: “Thảo nào đẹp mắt như vậy , ngay cả tên cũng mỹ, điệp niệm hoa, hảo hảo hay a.”

Tiểu Viên nhìn lướt qua hình dạng Ngọc nhi háo sắc , cũng lười để ý Phong nha đầu kia , vươn tay đỡ thân th Mộ Dung Sở Sở : “Tiểu vương phi, trước đây cũng không nhìn thấy ngươi múa đẹp như vậy.”

“Ân, ” Mộ Dung Sở Sở gật đầu, hôm nay khí trời không tệ, thân thể nàng  nên phơi nắng nhiều , làm cho mình khỏe mạnh một chút, nằm trên đằng ghế( chắc như cái chõng tre ấy các nàng), nhắm mắt hưởng thụánh mặt trời, ấm áp ấm áp.

Tiểu Viên quay đầu trừng mắt  Ngọc nhi bên cạnh còn đang lộ vẻ háo sắc một cái, trầm giọng phân phó: “Ngọc nhi, đi đem trong chăn mỏng phòng ngủ  lấy ra, cho tiểu vương phi đắp kín, ngàn vạn lần không thể để cho nàng bị cảm lạnh .”

Ngọc nhi thè lưỡi, chạy vội đi vào, lấy đông tây, rất mau trở lại,  chăn mỏng màu lam thêu bông hoa mẫu đơn thật đẹp, nhẹ nhàng bao trùm ở trên thân thể Mộ Dung Sở Sở , Mộ Dung Sở Sở hiển nhiên đang ngủ, ánh mặt trời chiếu trên gương mặt nàng làm nó hồng lên không ít,  khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn lộ ra sáng bóng mê người , lông mi dài che dấu cặp mắt tươi ngon mọng nước,  cái mũi nhỏ rất cao ngạo, cái miệng nhỏ nhắn hơi mỏng , như vậy càng đáng yêu xinh đẹp mê người,  hai tiểu nha đầu nhìn ngây người, Ngọc nhi đẩy bên người Tiểu Viên một chút, nhẹ giọng mở miệng.

“Ngươi nói tiểu vương phi đẹp hay vẫn là Uyển Tuyết cô nương đẹp hơn?”

Tiểu Viên từ chối cho ý kiến, các chủ tử như thế nào thì nô tài như các nàng đâu có thể tự ý nghị luận , hay là đi làm việc đi.

“Trọng điểm là vương gia cho rằng ai đẹp, vương gia thích ai thôi, được rồi, đi làm sự đi.”

“Ân, “Ngọc nhi biết Tiểu Viên nói có lý, trọng điểm là vương gia thấy thế nào, hiện nay thấy thế nào, tình thế đối tiểu vương phi cũng không lợi, vương gia toàn tâm toàn ý thích chỉ có vị  Uyển Tuyết cô nương kia, vì thế tiểu vương phi trên căn bản là không có gì có thể trông cậy vào , Ngọc nhi thở dài một hơi đi làm việc.

Chờ sau khi Mộ Dung Sở Sở tỉnh lại, phát hiện sắc trời đã tối, biếng nhác duỗi cái  thắt lưng lại, đứng lên, Ngọc nhi vội vàng thu thập đông tây, lúc này Tiểu Viên đã đi tới,  vẻ mặt tiếu ý mở miệng.

“Tiểu vương phi, vừa rồi quản gia trong phủ  qua đây, nói vương gia mời tiểu vương phi đi phía dùng thiện, “

Mộ Dung Sở Sở gật đầu một cái, nhưng Ngọc nhi vẻ mặt lại rất hưng phấn: “Vương gia cho tiểu vương phi cùng mọi người  dùng bữa , này có phải hay không  vương gia không hề ngược đãi tiểu vương phi nữa.

“Ăn một bữa cơm không cần phải cao hứng thành như vậy đi ” Mộ Dung Sở Sở chịu không nổi  khuôn mặt tươi cười của hai nha đầu ngu ngốc, hơn nữa tên vương gia kia là ý tứ  a?

Bởi vì biết tiểu vương phi tính tình không giống như trước kiêu căng, hai nha đầu cũng không để ý, một tả một hữu tiến lên đỡ lấy thân thể Mộ Dung Sở Sở hướng trong phòng đi đến.

“Ngọc nhi, cấp tiểu vương phi hảo hảo trang điểm một chút ” Tiểu Viên phân phó bên cạnh Ngọc nhi, Ngọc nhi lập tức gật đầu.

Mộ Dung Sở Sở vừa nghe hai người bọn họ nói, da đầu tê dại, không phải là đem nàng cùng các trắc phi thị thiếp như nhau, trên mặt thoa phấn thật dày , lại đội vàng bạc châu báu, nàng mới không cần đâu, vươn tay ra, rất nghiêm túc mở miệng: “Ngọc nhi, Tiểu Viên, bản vương phi như vậy rất tốt, không cần phải thay đổi, không phải là ăn một bữa cơm sao thôi sao? Đi thôi, chớ trì hoãn , lỡ  vương gia sinh khí, đó mới gọi là cái được không bù đắp nổi cái mất đâu.”

Mộ Dung Sở Sở tiếng nói vừa dứt, hai nha đầu không dám phản đối, thứ nhất tiểu vương phi tốt xấu gì cũng  là chủ tử, thứ hai làm cho vương gia chờ  sốt ruột , các nàng cũng không lãnh nổi, cũng không dám nhiều lời nữa, một đi ở phía trước dẫn đường, một theo ở phía sau, hướng vương phủ chính sảnh đi đến.

Chính sảnh cách viện  Mộ Dung Sở Sở ở có điểm xa, đợi được các nàng  tiến vào chính sảnh , một phòng khách toàn ánh mắt xem thường quét tới, Sở Sở trấn định nhìn lại một vòng.

Đại gia đình từng người suy đoán ý tứ vương gia, nhưng ai cũng không dám biểu hiện ra ngoài mặt , chính là lão vương phi cũng không hiểu con mình là  có ý gì, lúc trước thiếu chút nữa giết nàng, hiện nay thế nào lại cho nàng đến chính sảnh cùng mọi người  dùng cơm, điều này là ý gì? Trên gương mặt thuỳ mị hiện lên tia nghi ngờ.

Mộ Dung Sở Sở thấy con ngươi vương gia u hàn quét về phía tự mình, vội cúi một chút thân thể, thanh thúy mở miệng: “Đây cũng không phải là Sở Sở sai, Sở Sở ở nơi xa nhất phủ, không thể đi một chút đã tới.”

Tuy rằng Mộ Dung Sở Sở nói là không có sai, thế nhưng lại nói thái độ không tốt, là đại bất kính , không biết vương gia chuẩn bị làm sao trừng phạt nàng, Liễu Mị Nhi đôi mắt hiện lên mũi nhọn, cùng hai thị thiếp nhìn nhau cười thầm, vẻ mặt xem kịch vui, ngồi ở tay trái vương gia, lão vương phi lập tức mở miệng.

“Không có việc gì , ăn cơm đi, Sở Sở qua đây ngồi xuống, ” lão vương phi mở miệng, vương gia cũng không có phản đối, cây chổi Mộ Dung Sở Sở liếc mắt một cái, Liễu Mị Nhi thấy như vậy, trong lòng có chút thất vọng, nhưng trên mặt cũng không biểu lộ gì, đợi cho Mộ Dung Sở Sở đi tới trước bàn, vội dẫn hai thị thiếp cấp Mộ Dung Sở Sở chào.

“Tiện thiếp chào vương phi.”

Mộ Dung Sở Sở theo trên mặt các nàng đảo một cái, tuy rằng mỗi người nhìn qua đều mang vẻ mỉm cười, nhưng trong đó phát ra ánh ghen ghét, căm thù, những nữ nhân này sợ là cũng không phải dễ chọc , Mộ Dung Sở Sở âm thầm suy đoán, xua tay ý bảo ba nữ nhân ngồi xuống, tự mình cung kính cấp lão vương phi cùng vương gia lễ, ngồi ở vị trí bên cạnh .

Lão vương phi cùng vương gia động chiếc đũa,  kỳ thực vương phủ này cũng không có nhiều người, tổng cộng chỉ là sáu người, phân ngồi ở mỗi phần bàn, mỗi người cách xa nhau một chút khoảng cách, Mộ Dung Sở Sở vùi đầu ăn, dùng khóe mắt dư quang đánh giá những người quanh mình , vương gia tuấn mị, một điểm biểu tình cũng không có, chỉ lẳng lặng dùng cơm, lão vương phi ánh mắt hồ nghi nhìn trên người nhi tử  quét tới quét lui, Liễu trắc phi cùng kia hai tiểu thiếp nháy mắt ra hiệu im lặng.

Không khí ngưng trệ, có một chút áp lực lạnh lẽo, sớm biết rằng ăn một bữa cơm mệt như vậy, còn không bằng ở trong viện ăn cho rồi, Mộ Dung Sở Sở khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ ra không thích, ánh mắt lão vương phi  vừa lúc quét tới, ôn nhu mở miệng hỏi: “Sở Sở, làm sao vậy? Ăn không quen những thức ăn này sao? “

Một câu nói đem  tầm mắt mọi người chuyển hướng tới Mộ Dung Sở Sở , Mộ Dung Sở Sở vội vàng lắc đầu, nàng khẽ nói: “Rất tốt.”

Vương gia mâu quang thâm trầm dừng lại ở trên thân thể Mộ Dung Sở Sở , tựa như lạnh lùng, tựa như chán ghét, nói chung chợt lóe lên, lại cúi đầu dùng bữa, kỳ nàng người cũng không dám nói thêm cái gì, một bữa ăn thật vô vị, khiến người chịu không nổi, ngoại trừ Liễu Mị Nhi thỉnh thoảng yêu kiều bỏ thức ăn ở trong bát vương gia, thì mọi người không nói lời nào, Mộ Dung Sở Sở bị áp lực được hận không thể lập tức trở về đi, đây quả thực là cực hình.

Bữa tối cuối cùng cũng dùng hết rồi, vương gia cấp lão vương phi tố cáo an, tự ly khai, Mộ Dung Sở Sở thở phào nhẹ nhõm, nhìn những nữ nhân bên cạnh, dường như cũng đều thở phào nhẹ nhõm, xem ra mọi người đối này vương gia đều có chút khẩn trương, không phải mỗi mình nàng là có vấn đề.

Liễu Mị Nhi thấy vương gia đi, dẫn hai thị thiếp hướng lão vương phi cáo an rồi từng người rời đi, Mộ Dung Sở Sở vừa nhìn tất cả mọi người đi, cũng vội vàng đứng dậy chuẩn bị cũng vẫn an, không ngờ lão vương phi hòa ái lôi kéo tay Mộ Dung Sở Sở , quan tâm hỏi.

“Sở Sở, hôm nay ở trong đình hóng mát, ngươi cùng vương gia nói gì đó a? Vương gia hiển nhiên chẳng phải căm hận ngươi, “

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s