Chương 12_ Tiểu tiểu đào phi


Chương 12 : Tâm tư vương gia 

Edit+ Beta: gautruk3004

Mộ Dung Sở Sở nghe lão vương phi nói xong , trong lòng âm thầm kinh ngạc, người này tin tức có thật nhanh nha, dường như cả tòa phủ đệ này phát sinh chuyện gì ở  đây đều trong lòng bàn tay nàng, nàng sao lại muốn chú ý nhất cử nhất động của tên vương gia kia.

Khẽ hạ lông mi, cười duyên mở miệng: “Không có gì, Sở Sở chỉ là đối với vương gia cam đoan quyết không tái phạm sai lầm trước đây .”

Lão vương phi mở to mắt, trong ánh mắt hiện lên ngạc nhiên, hiển nhiên cũng không tin lời Sở Sở nói, chỉ là không muốn vạch trần, hơi cúi xuống: “Vương gia tin?.”

Mộ Dung Sở Sở đi tới lôi kéo ống tay áo lão vương phi , dù sao nàng bây giờ cũng là chất nữ của lão vương phi này, nếu như nói cho nàng biết mình chủ động ly khai vương phủ, không biết này lão vương phi nghĩ như thế nào?

“Nương, con không biết ý tứ vương gia, nương đừng hỏi nữa thôi, mệt mỏi quá a, ” nói rồi phối hợp ngáp một cái, kỳ thực buổi trưa ngủ có một chút, nên khá mệt nhọc,

Lão vương phi quét khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Sở Sở  một cái, nha đầu kia từ sau khi bị vương gia đánh, dường như đầu óc so với trước đây linh hoạt hơn rồi, không tốt lắm, đã khó khống chế, ánh mắt âm trầm , khóe môi nhưng lại lộ vẻ một tiếu ý.

“Vậy con đi đi, sớm đi nghỉ, đừng ở trong phủ chạy loạn khắp nơi, lại làm vương gia mất hứng, sẽ lại bị hắn trừng phạt , ” lão vương phi nhắc nhở Mộ Dung Sở Sở.

Mộ Dung Sở Sở vội vàng gật đầu: “Sở Sở đã biết, bác yên tâm đi, ” nói xong dẫn Ngọc nhi cùng Tiểu Viên hai nha đầu vội vàng chạy ra ngoài, một đường hướng tiểu viện mình   đi đến.

Ánh trăng sáng tỏ, như sa mỏng bao phủ toàn bộ vương phủ , bóng cây lắc lư, ám dạ mông lung, trên đường nhỏ u kính , Tiểu Viên cầm đèn lồng, đi ở phía trước dẫn đường, Mộ Dung Sở Sở nhìn xung quanh, hạ nhân trong phủ dường như cũng phải nghe thấy tin tức vương phi đến chính sảnh đi dùng bữa , có phải hay không vương gia muốn sủng hạnh tiểu vương phi , bởi vậy dọc theo đường đi, tất cả mọi người có vẻ đặc biệt cung kính.

Mới vừa đi tới trước tiểu viện , có hai tiểu nha đầu đứng ở trước cửa, vừa thấy bóng dáng Mộ Dung Sở Sở, cung kính mở miệng: “Tiểu vương phi, vương gia ở đại sảnh chờ người!

Ngọc nhi cùng Tiểu Viên nghe xong, lập tức cao hứng ý bảo tiểu vương phi nhanh, đừng làm cho vương gia chờ , Mộ Dung Sở Sở chần chờ một chút, nàng không biết nam nhân kia đã trễ thế này tìm nàng có chuyện gì? Thế nhưng không đi , hiển nhiên không có khả năng, nhắc tới làn váy sải bước trên thềm đá, đi vào đại sảnh.

Dưới ánh nến, Nam Cung Bắc Đường chắp tay trên bàn tròn , ngẩng đầu nhìn tranh chữ trên tường , ha thủ hại đắc lực của hắn đứng ở cửa, Mộ Dung Sở Sở vừa đi vào , hai người thủ hạ lập tức cung kính kêu một tiếng: “Tiểu vương phi.”

“Sở Sở gặp qua vương gia, ” Mộ Dung Sở Sở gật gật đầu, hạ thân thể một chút, Nam Cung Bắc Đường xoay người giơ tay, phân phó hai người thủ hạ: “Các ngươi đi ra ngoài trước đi.”

“Vâng, gia, ” hai người thủ hạ cùng đi ra.

Sở Sở thấy Nam Cung Bắc Đường không để ý tới bản thân, liền đứng thẳng người.

Đại sảnh chỉ có hai người Mộ Dung Sở Sở cùng Nam Cung Bắc Đường, Ngọc nhi đứng ở ngoài cửa , dưới ánh nến, nam tử cao to tuấn dật, quanh thân là khí phách băng hàn, nữ tử nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người, giơ tay nhấc chân đều mang theo vạn phần xinh đẹp, ý vị sâu xa.

Nam Cung Bắc Đường ở vị trí đầu não ngồi xuống, ngưng mi quét qua , Mộ Dung Sở Sở quy củ đứng ở bên cạnh, chờ hắn lên tiếng, không biết hắn tìm nàng có chuyện gì?

“Nếu như Uyển Tuyết trở về, ngươi sẽ tự nguyện rời đi, phải không?” Âm thanh trầm thấp từ tính truyền đến, tựa như hương rượu, nhưng lộ ra hàn lãnh thấu xương.

Mộ Dung Sở Sở đôi mắt mọng nước  chống lại con ngươi  nam nhân kia, hắn đúng là suất nam tử, thế nhưng nàng còn không có thói quen miễn cưỡng người khác, cho nên nàng sẽ không chia rẽ nhân duyên người khác , khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười hiện lên ánh sáng, rơi xuống trong con ngươi Nam Cung Bắc Đường, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lóe tinh quang , mắt linh động, môi hiện ra tiếu ý, dường như ly khai hắn làchuyện nàng rất hài lòng, điều này làm cho trong lòng hắn như nhét vào một cây gai, ly khai hắn, nàng ít nhất phải biểu hiện được một ít sầu khổ, chứ không phải giống như bây giờ vô cùng  so với lượm được  túi tiền còn hài lòng hơn.

“Tốt, chỉ cần vị cô nương kia trở về, ta nguyện ý lập tức rời đi, làm cho ai cũng tìm không được ta, ” Nói rất thẳng  thắn, ánh mắt Nam Cung Bắc Đường mũi nhọn càng sâu,nữ nhân này hoàn toàn khác lúc trước , lúc trước toàn bộ là háo sắc, hiện nay lại biến thành một nữ nhân chả xem hắn ra gì, người trước làm cho hắn chán ghét, người thứ hai làm cho tâm hắn phiền, nói chung nữ nhân này có thể sớm một chút ly khai vương phủ là tốt nhất.

“Hảo, nhớ kỹ lời ngươi đã nói hôm nay, nếu như Uyển Tuyết đã trở về, ngươi lập tức ly khai, đến lúc đó bản vương sẽ cho ngươi một khoản sinh hoạt phí, cho ngươi nửa đời sau áo cơm không phải lo, ” Nam Cung Bắc Đường nói, thân ảnh cao ngất  đi ra phía ngoài, hai người thủ hạ theo đuôi hắn ly khai.

Ngọc nhi cùng Tiểu Viên vừa nhìn vương gia đi, rất nhanh từ bên ngoài xông tới, trên dưới kiểm tra một chút trên người tiểu vương phi có bị thương không, nhìn Mộ Dung Sở Sở hoàn hảo vô khuyết, mới yên lòng, quan tâm hỏi: “Vương gia tại sao lại đi, hắn tìm tiểu vương phi có chuyện gì không?”

Mộ Dung Sở Sở thuận miệng nói: “Không có gì , còn không phải là muốn bỏ ta sao?”

Ngọc nhi cùng Tiểu Viên dừng lại động tác trong tay, không tin mở to mắt nhìn tiểu vương phi, các nàng còn tưởng rằng vương gia cùng vương phi hòa hảo , nguyên lai vương gia một mực buộc vương phi ly khai vương phủ a, ngẫm lại tiểu vương phi làm những chuyện kia, sợ rằng vương gia rất khó tha thứ nàng.

“Tiểu vương phi, ngươi có thể đi tìm lão vương phi, nàng sẽ giúp ngươi , ” Ngọc nhi nghĩ kế.

“Coi như hết, là ta đồng ý , các ngươi sẽ không muốn để hắn đánh chết ta chứ, ta trước đây làm những chuyện kia, vương gia là một đại nam nhân tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ , vì thế ta tình nguyện ly khai vương phủ, hơn nữa vương gia đáp ứng rồi cho ta một khoản sinh hoạt phí, vì thế các ngươi không cần phải lo lắng, ”

Mộ Dung Sở Sở tiếng nói vừa dứt, Tiểu Viên lập tức tiếp lời: “Nhưng ngươi là chất nữ lão vương phi, nàng làm sao có thể dể người bị vương gia hưu chứ?” Ngọc nhi ở bên cạnh hòa cùng: “Đúng vậy, lão vương phi không có khả năng đáp ứng.”

Mộ Dung Sở Sở vội vàng thở dài một chút, nhỏ giọng mở miệng: “Ngàn vạn không thể nói cho lão vương phi , nếu để cho nàng biết còn phải  hỏi a, ta chỉ muốn lặng lẽ trốn là được, đến lúc đó nàng đi đâu cũng không tìm ra ta a.”

Ngọc nhi cùng Tiểu Viên vừa nghe tiểu vương phủ nói, sắc mặt lập tức há hốc tới: “Tiểu vương phi, ngươi một cô gái yếu đuối có thể đi nơi nào a, bên ngoài người xấu rất nhiều, nhất là tiểu vương phi lớn lên xinh đẹp như vậy, rất nguy hiểm a”

Mộ Dung Sở Sở nhìn các nàng muốn khóc, đành phải đứng lên làm dịu.

“Được rồi, hai người các ngươi không nên lo lắng, vị cô nương kia cũng không nhất định tìm được đâu, nếu như tìm không được, ta không phải vẫn ở trong vương phủ sao?”

Ngọc nhi cùng Tiểu Viên suy nghĩ một chút, hình như là đúng, lại nín khóc mà cười : “Tiểu vương phi, ngươi có phải hay không mệt mỏi, bọn nô tỳ hầu hạ ngươi tắm rửa thay y phục đi.”

“Ân, ” Mộ Dung Sở Sở gật đầu, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may là này hai nha đầu ý nghĩ đơn giản, bằng không không biết phải dỗ tới khi nào nha, vẫn là vội vàng đi tắm đi.

Tắm rửa xong, Mộ Dung Sở Sở vốn có muốn ngủ, thế nhưng buổi chiều ngủ hai ba canh giờ, thật sự là ngủ không được,  đi ra phòng ngủ , trong phòng hai nha đầu đang ngủ say, Mộ Dung Sở Sở nhìn các nàng hầu hạ mình cũng đã mệt , không đành lòng đánh thức các nàng, liền nhẹ chân nhẹ tay đi một mình ra ngoài.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s