Chương 5_ Nếu như


Chương 5:

Edit+ Beta : gautruk3004

( Thông báo tí là từ giờ mình sẽ dùng hắn thay vì dùng anh nha, cô thay vì nàng nha, cho nhanh ấy mà, với lại cho hợp nữa, mọi người thông cảm ^^)

Phút chốc, Lục Mông lưng đã dán  lên mặt kính, cô cách bờ môi Hạ Kỳ Đào đúng ba centimet .

Hành động của Lục Mông đã bị hắn một mực khống chế, hiển nhiên, cô không có chỗ nào có thể trốn rồi.

“A……”

Hạ Kỳ Đào hôn lên cánh môi mềm mại của cô, tại  thời điểm cô phản xạ mà la lên, đầu lưỡi thừa dịp chen vào.

Lục Mông trố mắt ít nhất hai giây, ngay sau đó cố dùng đầu lưỡi hướng ra phía ngoài để đẩy lưỡi của anh ra—— (xin chú ý, đây là một suy nghĩ sai lầm, làm cho cưỡng hôn lại  thành  dây dưa không rõ ).

Về phần phương pháp chính xác, là áp phương án khép kín hàm răng. Đương nhiên, phải bảo đảm thân tình huống người dưới nghe lời mới có thể áp dụng.

“Híz-khà-zzz… Còn cắn người sao? …”

Hạ Kỳ Đào thanh âm đã khàn khàn, hai tay của anh còn dừng lại tại phần lưng Lục Mông, bởi vì thân thể đang ở giữa hai chân cô, mí mắt hạ thấp xuống, vừa vặn thấy nội dung phía trong áo sơ mi.

Lục Mông trong nước mắt bắt đầu tràn ra từ hốc mắt, sợ tới mức yết hầu nghẹn ngào. Nhưng mà, nước mắt cũng không thể làm Hạ Kỳ Đào đồng tình, anh chẳng những không biết hối cải, thậm chí còn giúp cô thoát áo sơ mi.

Nội y màu hồng nhạt đáng yêu rơi vào đáy mắt Hạ Kỳ Đào , nương theo giãy dụa của cô mà phập phồng. Hạ Kỳ Đào không thể không… Hít sâu tận lực bảo trì trấn định.

Chuỗi nước mắt theo đôi má Lục Mông chảy xuôi xuống theo xương quai xanh, vừa chảy đến bên môi Hạ Kỳ Đào, mang theo một cỗ hương vị đắng chát.

Hạ Kỳ Đào liếm liếm bờ môi, ung dung giương mắt nhìn, phát hiện mặt cô đã tràn đầy vệt nước mắt. Mấy  sợi tóc mất trật tự che đôi tại tái nhợt và khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, phảng phất như một đóa hoa bị chà đạp.

Hắn giật mình, giúp cô lau nước mắt: “Đừng khóc, cô đừng khóc a…”

Lục Mông thấy hắn rốt cục cam lòng buông hai tay ra, vội vàng kéo nhanh áo sơ mi, dùng đầu gối đẩy thân thể của hắn, thế nhưng Hạ Kỳ Đào vẫn không buông tay ra , lần nữa ôm eo của cô.

“Anh cho rằng anh làm như vậy thì tôi sẽ coi anh là chồng mình ư? ! Cái này gọi là lưu manh, lưu manh!” Lục Mông tức giận đến đỏ mặt, nếu như có thể tố cáo được hắn tội cưỡng gian mà hữu dụng thì cô cũng không cần phải khổ não như vậy.

Hạ Kỳ Đào đang muốn nói gì đó, thì tiếng đập cửa vang lên.

“Đào Tử, đại thẩm quét vệ sinh cho chúng ta đến rồi, bọn hắn còn chưa tới, tớ ở trước phòng khách chờ cậu nha.” Triệu Ninh nói xong đi ra phòng ngủ. Hắn là  cảnh sát trường ,  bạn học Hạ Kỳ Đào, hiện giữ đội trưởng đội cảnh sát hình sự .

“Đã đến.” Hạ Kỳ Đào vừa đáp lời vừa lấy khăn lau nước mắt trên má cho Lục Mông, sau đó đem cô ôm xuống bồn rửa mặt.

“Được rồi được rồi, đừng khóc a, lần sau đổi địa phương.” Nói xong, hắn như không có việc gì đi ra toilet. Hòan tòan không có chút áy náy

“Em dâu đang ở đâu vậy?” Triệu Ninh dấy lên một điếu thuốc, vừa rồi tựa hồ nghe thấy thanh âm nữ nhân .

“Trong phòng, sắp đi ra.” Hạ Kỳ Đào đã đổi quần đùi, chỉnh sửa đai lưng vừa đi ra.

Triệu Ninh nhíu mày: “A, giường lớn như vậy mà vẫn  chứa không nổi hai ngươi hả? … Tớ có phải hay không tới không phải lúc à?”

“Đúng vậy, cậu đang phá một  công việc tốt đó.” Hạ Kỳ Đào  đem một lon đồ uống ném cho Triệu Ninh , dù sao hắn cũng không phải yêu đương vụng trộm, không có gì phải che dấu.

“Ôi, tiểu biệt thắng tân hôn, được, tớ sai rồi, mời khách bồi tội.” Triệu Ninh biết rõ Hạ Kỳ Đào cùng Lục Mông đang “Xử lý” hôn nhân, cảm tình chưa nói tới, nhưng là bỗng nhiên đưa tới một con dâu xinh đẹp thật không có đạo lý.

Bỗng nhiên, Triệu Ninh đang tươi cười chợt cứng đờ, sốt ruột lấy điện thoại cầm tay ra tra tìm cái gì trong danh bạ điện thoại, “Ah! Tớ thiếu chút nữa  quên đi!”

“Cả kinh như vậy thật không giống cậu?” Hạ Kỳ Đào đưa tay ra bóp lưng mỏi, lại nhìn về phía trong phòng ngủ, Lục Mông vẫn còn đang trong nhà vệ sinh đợi đây này.

“Tớ vừa rồi ở dưới lầu gặp Hứa Chí Hi  rồi, hắn nói đi siêu thị mua hoa quả! Trọng điểm là, tớ rốt cục nhớ tới hắn mang theo bạn gái là ai!”

“Ai ? Không phải là bạn gái cậu chứ?” Hạ Kỳ Đào không đứng đắn hỏi.

“Cậu sao còn có thể để ý chuyện này? ! Là Tề Tư Tư!”

Hạ Kỳ Đào như nhớ lại một lát… Ọt ọt… Một lượng  lớn nước nuốt vào yết hầu, ngay sau đó, hắn ngăn lại Triệu ninh gọi điện thoại: “Cái kia đều là chuyện quá khứ rồi, người ta đã đến dưới lầu rồi. Huống chi Hứa Chí Hi không phải không biết rõ tớ  cùng đủ Tư Tư như thế nào, Hứa Chí Hi đã không sao thì tự nhiên chúng ta đều đừng nói nữa.”

—— Triệu Ninh, Hạ Kỳ Đào, Hứa Chí Hi ba người là bạn học kiêm bạn tốt.

Nếu như nói trường cấp 3 thời kì tình yêu hồn nhiên. Nhất là nơi nam nhiều nữ thiếu , đều không đứng đắn với con mắt không có  tiền đồ lúc nào cũng chú ý vào 3 vòng của nữ sinh.

Lúc ấy lên đại học , ba người trong lúc rảnh rỗi chạy đến cửa học viện điện ảnh ngắm các tiểu cô nương. Bọn hắn tập trung mục tiêu thứ nhất là Tề Tư Tư, quy củ như cũ, bàn tay hay mu bàn tay phân ra trình tự. Vì vậy, Hạ Kỳ Đào may mắn thắng được, hơn nữa vừa xuất mã liền thành công tán đổ Tề Tư Tư  rồi. Mà Triệu Ninh, Hứa Chí Hi chỉ có thể giương mắt nhìn chảy nước miếng.

Bất quá cái này đã là chuyện cũ năm, sáu năm trước rồi. Lúc đó tất cả mọi người còn trẻ nên chỉ cảm thấy thú vị, cũng không hiểu cái gì yêu hay không yêu , biết rõ bên cạnh mang theo  bạn gái tươi ngon chỉ mỗi hắn có . Hạ Kỳ Đào đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng là không biết hắn là học không được cách làm bạn gái vui vẻ hay là căn bản không để bụng, tóm lại chưa tới nửa năm, tình cảm của hai người càng lúc càng mờ nhạt. Bởi vậy,không có tình huống chia tay chính thức, nhưng cũng không liên hệ rồi. Bất quá Hạ Kỳ Đào về sau nghe nói, Tề Tư Tư lúc cùng mình kết giao đã cùng một nam sinh khác mắt đi mày lại rồi, hắn chẳng muốn chứng thực, dù sao cũng đã chia tay rồi.

“Tớ ngược lại là không sao cả, chính là sợ Tề Tư Tư nói chuyện không có giữ cửa thôi, chọc tới vợ cậu vừa cưới vào nhà.” Triệu Ninh nghĩ nghĩ cũng đúng, hắn chậm rì rì thu điện thoại về . Tuy nhiên hắn chưa từng cùng Lục Mông chính thức nói chuyện với nhau , nhưng Lục Mông lưu lại ấn tượng đầu tiên  là có một chút ngạo mạn.

Lúc này, Lục Mông đi ra toilet, tóc đã chải chuốt chỉnh tề, nhưng là vành mắt lờ mờ sưng đỏ.

“Không có việc gì, vợ tớ chỉ sợ tớ không tìm Tiểu Tam, đúng không vợ” Hạ Kỳ Đào cười cười.

Lục Mông không rảnh mà để ý , cái nhà này cô thực chịu không nổi nữa, hay vẫn là tranh thủ nghĩ biện pháp thoát thân a.

“Đệ muội, đã lâu không gặp. Chúng ta trong hôn lễ đã từng gặp mặt.” Triệu Ninh chủ động chào hỏi.

Lục Mông ngoại trừ chú rể, căn bản không nhớ rõ khách trong hôn lễ . Cô lễ phép gật đầu, sau đó đóng cửa phòng ngủ.

“Đừng để ý, cô ấy không có ý gì với cậu đâu.” Hạ Kỳ Đào sợ Triệu Ninh suy nghĩ nhiều, thuận miệng bồi thêm một câu.

Triệu Ninh không cho là đúng cười cười: “Không có gì đáng ngại, hai chúng ta a, vợ của cậu nếu như khách sáo lôi kéo tớ ngược lại lại không tự nhiên rồi.”

“Cô ấy được cha nuông chiều thành thói quen đấy, từ nhỏ chưa từng bị phạt đánh, đi ra ngoài có người đưa đón, tiền tiêu như nước. Cha cô ấy đột nhiên mất, cô ấy khẳng định không có chuẩn bị tâm lý, cũng thật đáng thương đấy.” Hạ Kỳ Đào thổi ra cái vòng khói.

Triệu Ninh mắt liếc thấy hắn như vậy, cười khúc khích: “Thế mới thấy da mặt cậu đã dày đến thế nào rồi, nó người ta đáng thương thì đừng có chiếm tiện nghi của người ta như vậy chứ.”

“Ân? Không hổ là xuất thân cảnh sát hình sự, làm sao biết được vậy?” Hạ Kỳ Đào ra vẻ thâm trầm hỏi.

“Theo  biểu lộ của vợ cậu thôi, cô ấy vừa khóc lại phẫn hận trừng mắt nhìn cậu, hiển nhiên là tiểu tử nhà ngươi khi dễ người ta chứ sao.”

Hạ Kỳ Đào lười biếng mà nhún vai: “Vậy làm sao có thể gọi khi dễ chứ? Tớ chỉ là biểu đạt một loại tình cảm yêu thích của tớ đối với cô ấy thôi.”

Triệu Ninh đập vào ngực hắn một quyền, hai người nhìn nhau cười cười, không nói gì nữa.

Chuông cửa vang lên

Triệu Ninh vì ngăn ngừa Hạ Kỳ Đào cùng Tề Tư Tư mặt đối mặt sinh ra xấu hổ, cho nên hắn nhanh một bước cất lời nói, lớn tiếng nhắc nhở Hứa Chí Hi một câu:  lão bà Hạ Kỳ Đào đang ở nhà , gọi Hứa Chí Hi mua đồ ăn vặt đem tới.

“Tớ nói cậu có mệt hay không ah, chúng ta là bằng hữu sao phải như vậy? Tề Tư Tư khẳng định cũng không để ý.” Hạ Kỳ Đào cảm thấy Triệu Ninh có chút chuyện bé xé ra to rồi.

Triệu Ninh cười không nói, kỳ thật Tề Tư Tư đã từng bí mật tìm hắn mấy lần, nói là hiện tại bạn trai đối với mình không tốt, cô ấy rõ ràng còn là ưa thích Hạ Kỳ Đào, hi vọng Triệu Ninh có khả năng giúp đỡ từ đó lại tác hợp . Nhưng là Hạ Kỳ Đào  lúc ấy đã kết giao bạn gái mới , Triệu Ninh nói bóng nói gió hỏi qua thái độ Hạ Kỳ Đào đối với Tề Tư Tư, Hạ Kỳ Đào trả lời qua loa, không đề cập tới người này thì hẳn đã quên.

Triệu Ninh chỉ mong chính mình là suy nghĩ nhiều rồi, thế nhưng mà Tề Tư Tư vì cái gì lại cùng Hứa Chí Hi có quan hệ? … Triệu Ninh nội tâm luôn luôn điểm không hiểu.

Chỉ chốc lát sau, Hứa Chí Hi cùng đủ Tư Tư tay cầm tay đi vào nhà mới. Hứa Chí Hi cũng không phải người ngoài, cho nên dẫn Tề Tư Tư cùng nhau ngồi ở đối diện Hạ Kỳ Đào.

“Đào tử, đây là bạn gái của tớ Tề Tư Tư, không cần tớ nhiều giới thiệu a.” Hứa Chí Hi thẹn thùng vuốt vuốt mái tóc.

Hạ Kỳ Đào bắt gặp tròng mắt tỏa sáng của Hứa Chí Hi , đã biết rõ cái tên bạn thân này đã rơi vào bể tình rồi. Lại nói Hứa Chí Hi là si tình nhất trong ba người bọn hắn . Bất quá nói đến kỳ quái, Hứa Chí Hi tính tình tốt, duyên tốt, đối với bạn gái lại càng là tốt thêm tốt.

Tề Tư Tư hào phóng vươn tay, cười nói: “Hạ Kỳ Đào, đã lâu không gặp. Nhoáng một cái anh đã kết hôn, chúc mừng chúc mừng.”

“Cảm ơn. Cũng chúc cô cùng Hứa Chí Hi thuận lợi phát triển.” Hạ Kỳ Đào thong dong mà hồi nắm tay trả lễ. Lúc trước Tề Tư Tư mang trên người khí chất ngây thơ, hôm nay hiển nhiên chính là một mỹ nữ gợi cảm .

“Lão bà của anh ở đâu rồi? Không có ở phòng?” Tề Tư Tư đem một hộp điểm tâm nhỏ đặt trên bàn trà. Hết nhìn đông rồi lại nhìn tây.

“Ở đây, cô ấy có chút không thoải mái. Đúng rồi, em muốn uống gì lại để cho Hứa Chí Hi đi lấy .” Hạ Kỳ Đào không có suy nghĩ nhiều liền nói ra miệng. Ba người đi tất có thằng xui xẻo, Hứa Chí Hi là một trong ba người thường xuyên làm chân chạy vặt. Đương nhiên, cái này cũng không đại biểu cho tình hữu nghị  ba người bọn họ không đủ thâm hậu.

Tề Tư Tư lắc đầu, tiện tay cầm lấy một quyển tạp chí đọc qua.

Bên này, Triệu Ninh đem Hứa Chí Hi xách đến phòng bếp, hỏi hắn như thế nào lại cùng đủ Tư Tư có quan hệ. Hứa Chí Hi ăn ngay nói thật, ba ngày trước, hắn cùng với Tề Tư Tư trên đường xảo ngộ, hai người cùng nhau ăn bữa cơm, trên bàn cơm trò chuyện rất tâm đầu hợp ý, rồi tốt lên chứ sao. Triệu Ninh lại truy vấn, Hứa Chí Hi không thèm để ý Hạ Kỳ Đào cùng Tề Tư Tư từng cóp quan hệ, ngàn vạn đừng bởi vì Tề Tư Tư mà tổn thương hòa khí ba người bọn họ. Hứa Chí Hi nói một cách thoải mái, lúc trước hắn sớm đã  ưa thích Tề Tư Tư, nếu như không phải Hạ Kỳ Đào nhanh chân đến trước, hắn đã sớm theo đuổi. Hiện tại đạt được ước muốn, hắn cao hứng còn không kịp đây này. Huống chi Hứa Chí Hi hiểu rất rõ cá tính Hạ Kỳ Đào , hắn vốn không để ý.

Sau khi hỏi xong, Triệu Ninh cuối cùng cũng có thể an tâm rồi, sau đó như bình thường , lại bắt đầu sai sử Hứa Chí Hi gọt quả táo cắt dưa hấu.

Lúc này, trong phòng ngủ truyền đến một tiếng  hoảng loạn , khiến cho mấy người chú ý.

Hạ Kỳ Đào ý bảo tất cả mọi người không nên để ý làm chi, hắn tự hành đi về hướng phòng ngủ. Cầm cái nắm đấm cửa , phát hiện cửa đã khóa lại.

“Vợ, mở cửa.”

Lục Mông ngồi dưới đất vuốt vuốt sau lưng, cô phát hiện trên tủ quần áo có một bộ thư pháp, cho nên lấy thang dây nhìn nhìn, phát hiện nó xuất thân từ nhà thư pháp trẻ  tuổi “Hắc Dây Cung” chi thủ. Sở dĩ cô biết rõ vị này , chính là bởi vì ở bên trong phòng ngủ của cô treo một bức hắc dây cung thư pháp. Cha đã từng đề cập qua: Hắc Dây Cung là nhà thư pháp của hiệp hội nhân tài Trung Quốc mới xuất hiện, am hiểu lối viết thảo cùng Khải thư, thế bút khoẻ mạnh tiêu sái, rất được mọi người tán thưởng. Hôm nay, giá trị  tác phẩm Hắc Dây Cung liên tiếp tăng vọt.

Lục Mông không hiểu thư pháp, nhưng là tác phẩm phụ thân khen không dứt miệng nhất định có giá trị xa xỉ, cô chỉ là không có ngờ tới Hạ Kỳ Đào cũng có tác phẩm Hắc Dây Cung, bất quá lại như giấy lộn cuốn ném trên  tủ quần áo . Cô vào lấy xem, lại quên chính mình còn đứng tại chỗ cao, vì vậy cả người ngã xuống, đồng thời đem tác phẩm thư pháp rách thành hai nửa.

“Vợ, cô không sao chớ? Nói chuyện ah.” Hạ Kỳ Đào ở ngoài cửa thúc giục nói.

“Ah… Tôi không sao, anh cứ tiếp tục làm việc a.” Lục Mông biết rõ chính mình phạm vào sai lầm, vội vàng đem bức thư pháp văn lại, ném vào thùng rác.

Thanh lý hết “hiện trường gây án  “, Lục Mông thở hắt ra, nếu như Hạ Kỳ Đào hỏi, cứ nói là không biết.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s