Chương 6_ Nếu như


Chương 6:

Edit+ Beta: gautruk3004

Hạ Kỳ Đào cũng không truy vấn, lại cùng đám người tiếp tục huyên thuyên.

Vốn là có cái kế hoạch chơi mạt chược, nhưng là những bạn thân khác tạm thời có việc. Cho nên gặp phải tình huống thiếu  một người, Tề Tư Tư nguyện ý cho bọn hắn đem làm chân thay thế đó.

Nhưng là qua mấy vòng , Tề Tư Tư không biết là do vận may tốt hay là thường đánh bài, liên tục thắng.

“Ơ a, đánh không tệ lắm.” Hạ Kỳ Đào nói.

“Đàn ông các người luôn kiêu ngạo , tôi cũng mặc kệ, xem có thể ăn nổi tôi không.” Tề Tư Tư ra bài, ngón tay đụng phải ngón tay Hạ Kỳ Đào .

Nhìn như rất bình thường không có gì lạ, nhưng mà Tề Tư Tư lại như tránh hiềm nghi, giống như vội vàng tránh ra. Khiến cho Triệu Ninh chú ý, mà cái tiểu tử Hứa Chí Hi  ngốc kia cái gì cũng không thấy, còn với người chà xát bài nữa.

Hạ Kỳ Đào chú ý tới ánh mắt Triệu Ninh, thuận tay nắm lên hộp thuốc lá, vừa muốn nhen nhóm, Tề Tư Tư tắc thì rút điếu thuốc lá trong khoé miệng hắn  đi .

“Hút thuốc, không muốn có hài tử hả? Vợ của anh là quản không được anh hay là căn bản mặc kệ anh?” Nói xong, cô trước đem thuốc lá ném vào trong cái gạt tàn , lại nhìn về phía hình kết hôn treo ở phòng khách : “Ân, cũng khó trách, kiểu con gái rượu .”

Hạ Kỳ Đào cười không nói, vô ý thức liếc về phía Hứa Chí Hi, mà Hứa Chí Hi đối với cuộc nói chuyện của bọn hắn với nhau tựa như không hề hứng thú.

Triệu Ninh tiếp nhận lời nói: “Tôi nhớ là cô là học viện tốt nghiệp khoa điện ả nha? Xinh đẹp như vậy như thế nào lại không làm diễn viên?”

“Tôi không ưa thích những công tác xuất đầu lộ diện, bây giờ đang làm điện ảnh và truyền hình của công ty làm bày ra.” Tề Tư Tư cười đáp trả trở lại.

Triệu Ninh cũng cười cười, có lẽ là làm cảnh sát hình sự lâu nên  bệnh đa nghi rất nghiêm trọng, dù sao hắn cũng có cảm giác Tề Tư Tư xuất hiện tuyệt không phải trùng hợp. Vì vậy, hắn thuận tay dưới bàn đá Hứa Chí Hi một cước.

Hứa Chí Hi lúc này mới ngẩng đầu, nhìn mấy người, ánh mắt Triệu Ninh đã biểu đạt rất rõ ý tứ, rõ ràng cmuốn nhắc nhở hắn chiếu cố cho tốt bạn gái mới .

“Tư Tư đói sao? Muốn ăn cái gì anh mua cho em .”

“Tí nữ mọi người cùng nhau ra ngoài ăn đi…” Tề Tư Tư tao liễu tao Hứa Chí Hi cái cằm, lại chuyển hướng Hạ Kỳ Đào, dí dỏm mà nháy mắt mấy cái: “Gọi lão bà anh đi cùng đi, yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung.”

Hạ Kỳ Đào khóe miệng cười cười. Hiển nhiên đủ Tư Tư mấy năm này được không ít nam nhân “Dạy dỗ” . Rất biết cách xem mặt mũi  nam nhân, bất kể là lời nói dịu dàng hay tìm lí do đều không có biểu hiện chột dạ .

Hạ Kỳ Đào cũngở dưới bàn đạp Hứa Chí Hi một cước, mang ai đến lại đem Tề Tư Tư đến? Mang đến lại không quản nữ nhân của mình. Hoàn toàn là vô tâm vô phế!

“…” Hứa Chí Hi xoa xoa bắp chân, hắn có thể nói cái gì ah, chẳng lẽ gọi Tề Tư Tư nói chuyện? Hắn không bỏ được.

Trò màn chược này mang hào khí quỷ dị, cho nên không đến một giờ liền ngừng. Về sau, Triệu Ninh cùng Hứa Chí Hi và Tề Tư Tư đi trước nhà hàng điểm món ăn, Hạ Kỳ Đào mang theo vợ đi sau.

“Thay quần áo, tôi mang cô đi ăn cơm.” Hạ Kỳ Đào gõ cửa phòng. Kỳ thật vô tình gặp được người yêu cũ cũng không sao cả, không được tự nhiên cũng nhưng cũng có thể làm bạn.

“Tôi không đói bụng.” Lục Mông  nằm trên giường xem tivi.

“Mặc dù cô không đi tôi cũng phải thay quần áo ah! Cô trước đem cửa mở ra.” Hạ Kỳ Đào tâm tình có điểm phiền, khẩu khí hơi lộ ra vẻ vội vàng .

Cửa rung lên ầm ầm , Lục Mông ngoảnh mặt làm ngơ, tiện tay điều chỉnh âm lượng TV , thẳng đến khi tiếng đập cửa lớn đến mức cô không nghe rõ lời đối  thoại của diễn viên, Cô… Lại càng không dám mở cửa rồi.

“Mở cửa!”

Lục Mông bịt hai lỗ tai, càng ồn ào càng không mở, có bản lĩnh một cước đá văng cửa gỗ ah.

Nàng chính nhìn có chút hả hê , ngoài cửa bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, đại khái đã qua năm phút đồng hồ, tiếng bước chân dồn dập lần nữa lại tới gần cửa phòng ngủ.

“Tôi đếm tới ba, cô nếu không mở cửa  thì tự gánh lấy hậu quả.”

Ngoài cửa, Hạ Kỳ Đào theo hành lang gấp khúc của nhà trọ , lấy bên trong phòng cháy cái chốt bên cạnh, cầm rìu chữa cháy.

“…” Tuy còn cách một tấm cửa ,  trong nội tâm Lục Mông đã sinh ra một cổ cảm giác áp bách không dễ chịu , cô cuộn mình vào đầu gối, ôm lấy đầu gối , tắt tv, nghe hắn cách hai giây lại đếm một con số.

Vừa vang lên số “Ba” …

Chỉ nghe “Bịch!” Một tiếng vang thật lớn . Ngay sau đó, lại một tiếng, lập tức, tay cầm cửa  lên tiếng đứt gãy.

Cảm giác nguy cơ bao phủ cảm xúc Lục Mông , cô sợ tới mức thét lên, Hạ Kỳ Đào là dã nhân sao? !

Két.. Một tiếng, Hạ Kỳ Đào mặt không biểu tình mà đẩy cửa ra, trong tay vẫn còn cầm cái búa nhỏ .(Ôi, thật men)

“Vừa vặn, về sau cửa này cũng không cần khóa.” Nói xong, hắn đem búa  dính đầy mảnh gỗ vụn ném ở một bên, lau mồ hôi, quay người lại đi vào toilet rửa tay.

“…” Lục mông ngây ra như phỗng.

“Trước tiên đem rìu chữa cháy trả lại hành lang đi.” Trong toilet truyền đến  mệnh lệnh hắn trầm thấp.

“Nha…” Lục Mông sửng sốt một cái, lảo đảo bò xuống giường, nắm cái búa trở về hành lang.

Lúc nãy một đồng hồ, Hạ Kỳ Đào cử động đem cô khoá trụ rồi, cô rốt cục cảm ngộ hàm nghĩa chữ“Sợ”  . Hạ Kỳ Đào thực sẽ như chính hắn nói là không đánh nữ nhân sao? Tuy nhiên hắn có thể phá hỏng cửa, về sau không có đối với mình rống to kêu to, nhưng là cô không thể không hoài nghi.

Lát sau, Lục Mông ngồi ở phòng khách, không dám tới gần phòng ngủ, co rúm lại trên ghế sa lon rùng mình.

“Thay quần áo, mọi người bảo cô cùng nhau ăn cơm.” Hạ Kỳ Đào đã đổi quần áo.

Lục Mông vốn muốn cự tuyệt, nhưng là ngay tại lúc định mở miệng , liền bỏ đi ý niệm trong đầu, nàng mím môi, lách qua  bên cạnh Hạ Kỳ Đào.

Hạ Kỳ Đào không đếm xỉa tới cô.

Lục Mông mở tủ quần áo, lấy ra quần áo, nhưng Hạ Kỳ Đào vẫn như trước đứng trước cửa phòng ngủ. Nàng lòng lo sợ, chỉ trốn ở cửa tủ quần áo mà  thay đổi trang phục, trước mặc váy lại cởi quần, luống cuống tay chân , thật khẩn trương.

Hạ Kỳ Đào đi tới bên cạnh cửa  đổi giày, gọi cái đéo gì vậy hả (đây là nguyên văn lời tác giả ), ăn một bữa cơm mà làm huyên náo như xảy ra chiến tranh không bằng.

Trong thang máy

Lục mông đứng thẳng, mặt hướng cửa , tận lực tách xa xa “vật nguy hiểm ” . ( haha, vật nguy hiểm cơ đấy)

“Vừa rồi tôi dọa cô sao?”

“…” Lục mông hướng chỗ xa hơn xê dịch.

Hạ Kỳ Đào mệt mỏi thở phào, nói: “Không phải tôi muốn hù dọa cô, là cô không nghe lời.”

“…” Lục Mông oán thầm, cô tại sao phải nghe hắn nói? Bởi vì bọn họ là vợ chồng sao? !

Hạ Kỳ Đào thấy cô không lên tiếng, một tay choàng qua bờ vai của cô, Lục Mông lập tức toàn thân cơ bắp căng cứng, nhưng là cô chấn kinh quá độ , tạm thời không có dũng khí bỏ tay hắn ra.

“Vợ.”

Lục Mông nhát gan nâng lên mí mắt, cho là hắn sẽ trừng mắt với cô, lại không nghĩ rằng, ánh mắt sẽ lại dáng tươi cười nhu hòa khó gặp như vậy, cô cũng không biết  là tại sao, nước mắt chậm rãi tràn ra hốc mắt.

“…” Hạ Kỳ Đào khóe miệng co lại, đem nàng ôm đến dưới nách vỗ vỗ, cái này vừa làm, cô ngược lại khóc nức nở không ngớt rồi.

Dưới tình huống bình thường, nếu như bạn gái ở trước mặt hắn khóc lóc nỉ non, hắn sẽ áp dụng một loại phương án xử lý —— không quấy rầy cũng không làm dịu, cho đối phương   thời gian đầy đủ tỉnh táo. Đương nhiên, bình thường sau khi tỉnh táo , bạn gái cơ bản sẽ đưa ra lời chia tay.

Cho nên , bạn gái cùng thê tử tất nhiên khác nhau, bạn gái có thể chia tay dễ dàng, thê tử thì không thể a.

Bất quá Hạ Kỳ Đào không biết cách dỗ dành nữ nhân, cũng không biết nên làm như thế nào . Hắn phỏng đoán, Lục Mông nhất định là nhớ tới phụ thân rồi, cảm giác mình không chỗ nương tựa lại bị trượng phu hù dọa cũng thật đáng thương.

Nghĩ vậy, hắn khẽ cong người ôm lấy Lục Mông , tựa như phụ thân ôm tiểu nữ nhi , cho cô cảm giác tình thương của cha ?

Lục Mông thì bị hành động của hắn lại càng làm cho hoảng sợ, đồng thời, cửa thang máy mở ra, mà Hạ Kỳ Đào cứ như vậy ngẩng đầu mà bước đi ra thang máy rất bình thường.

Lục Mông xấu hổ, đã thấy hắn không có buông ý của mình, chỉ phải ôm cổ hắn bảo trì cân đối. Lúc này, bảo vệ nhà trọ hướng mỗi một hộ gia đình cúi chào, mặc kệ là chủ xí nghiệp xấu xí bên trong ôm đại nhân hay là người ngoài hành tinh, vẫn luôn phải giữ một thái độ trấn định.

Đi ra đến cửa nhà trọ, Hạ Kỳ Đào phát hiện Lục Mông không hề nức nở nghẹn ngào nữa, xem ra rất hữu hiệu nha, khiến hắn một phen đắc ý.

Lục Mông hai chân vừa trở lại mặt đất, Hạ Kỳ Đào tức thì như thường ngày trực tiếp đi trước. Lục Mông căn bản đuổi không kịp tốc độ của hắn, chỉ có thể chạy chậm bước theo sát.

Đèn rực rỡ , ánh sáng lập loè, đúng là một con đường cho những  khách du lịch cảm giác thật vui vẻ, có thể dùng biển người để hình dung lúc này.

Hạ Kỳ Đào ánh mắt xéo qua, bên trong xẹt qua cái gì, phút chốc ngừng chân, Lục Mông dừng lại bước vào.

Chỉ chốc lát sau, Hạ Kỳ Đào nắm một chồng nhân dân tệ  vỗ vào trong lòng bàn tay Lục Mông.

“Tôi nhớ cô đã nói học phí là một vạn năm a?”

“…” Lục Mông nhìn chồng  tiền mặt trong tay , cảm giác ánh mắt quanh mình đều chú ý  tiền trong tay cô,  cô bỏ vào túi xách nghi hoặc hỏi: “Vì cái gì không đưa chi phiếu?”

“Chi phiếu? Tiền mặt không phải hơn sao.”Hạ Kỳ Đào không cho là đúng cười cười, hai tay bỏ vào túi, tiếp tục đi về phía trước. Hắn không muốn giả nghèo đau xót , cũng không muốn khoe khoang tài phú, dù sao có tiền chính là nòng cốt.

Lục Mông ôm chặt túi xách , trong nội tâm hơi cảm cảm thấy bất an, vì vậy nhanh hơn đuổi theo hắn, xã hội bây giờ loạn như vậy , vì mấy trăm khối tiền đều có thể ở bên đường hành hung đấy, Hạ Kỳ Đào thật sự là đồ gà mờ.

Đường cái đầy người ,  khu vực phồn hoa luôn không thiếu ăn trộm, cường đạo. Cô càng nghĩ càng sợ hãi, bước nhanh lách vào hơn bầy người , vội vàng cầm chặt tay Hạ Kỳ Đào. Lại nói Hạ Kỳ Đào bên cạnh, không thiếu nhất đúng là cảm giác an toàn. Cũng đúng thôi, chính vì hắn là một  nam nhâncực kỳ hung ác .

Hạ Kỳ Đào thả chậm bước chân, quan sát đỉnh đầu nàng, hắn không có  thói quen cùng tay nữ nhân dắt nhau đi như vậy, bởi vì hắn không quen nhìn đám tình nhân tình chàng ý thiếp  thật là bộ dáng không coi ai ra gì , cho nên bản thân càng không làm. Muốn làm thid về nhà mà làm không hơn sao?

Hắn vô ý thức giãy giụa, Lục Mông lại gắt gao nắm chặt ngón tay của hắn.

“Sao cô?”

“Hoặc là anh giúp tôi giữ tiền, hoặc là anh trước đưa tôi về nhà.” Lục Mông cảnh giác bốn phía.

“…” Hạ Kỳ Đào giờ mới hiểu được ý của cô, không phải muốn cùng hắn gia tăng cảm tình, mà là sợ gặp nguy hiểm.

Thôi đành vậy.

Cứ như vậy, Hạ Kỳ Đào cùng lục mông tay trong tay, lần thứ nhất như vợ chồng như vậy bước chậm hành tẩu.

“Lúc đến nhà hàng phải nhớ rõ. Triệu Ninh so với tôi hơn phân nửa tuổi, gọi anh. Hứa Chí Hi so với tôi nhỏ hơn ba tháng, gọi thẳng tên. Còn có bạn gái Hứa Chí Hi  là Tề Tư Tư, lên tiếng gọi tên là được rồi. Còn nữa, cô mà muốn ăn cái gì đó, người ta mời đến cô rồi mới được động đũa, phải lịch sự a.” Hạ Kỳ Đào nhắc nhở cô, nha đầu này tại hôn lễ bày đủ loại sắc mặt, chưa chừng “mở miệng” nên đắc tội với người ta. Nếu như lại sai lầm nữa thì phải đánh mông rồi.

Lục Mông không tình nguyện mà đáp ứng. Cô ưa thích các loại thực vật, thường lẳng lặng thưởng thức, say mê trong đó. Cô yêu tha thiết âm nhạc cổ điển , từng giai điệu uyển chuyển hàm xúc  , nhịp điệu khấu nhân tâm huyền. (không rõ lắm, chắc ý bảo hay đó mọi người). Về phần hoạt động xã giao , cô luôn thiếu kiên nhẫn.

Nghĩ đến chuyện tốt đẹp , cô không tự giác mà mỉm cười.

Mà Hạ Kỳ Đào đang dắt tay cô đi về phía trước cảm thấy không được tự nhiên, hắn thỉnh thoảng nhìn về phía Lục Mông, vừa vặn chứng kiến một nụ cười từ gương mặt tinh xảo trắng nõn của Lục Mông , lại nhìn bước tiến của cô, chậm chạp mà lại ưu nhã, phảng phất ầm ĩ hỗn loạn quanh mình  đều cùng cô không có quan hệ.

Hạ Kỳ Đào nao nao, từ khi kết hôn đến nay, hai người bọn hắn phương thức trao đổi  ngoại trừ tranh cãi nhau thì là chiến tranh lạnh, còn chưa từng gặp cô cười qua, ah, mà có thì cũng chỉ là cười lạnh cùng cười mỉa. Bây giờ mỉm cười tuyệt đối là lần đầu tiên. Quả thật, đúng là rất ngọt đấy.

“Vợ.”

Lục Mông thu hồi suy nghĩ, khóe miệng che dấu,  chờ hắn mở miệng.

“…” Hạ Kỳ Đào biểu lộ thoáng cứng ngắc, chậc chậc, như thế là cái ý tứ gì chứ? Xem hắn như kẻ thù hả?

“Tôi có tên, không được gọi vợ.”

“Ai nha, cô cảm thấy muốn gọi thế nào cũng có thể như lão công, ông xã, thân yêu. Tùy cô ưa thích.”

“…” Lục Mông khinh bỉ liếc hắn , da mặt thực dày.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s