Chương 15_Tiểu tiểu đào phi


Chương 15 :  Bóng mờ lúc nhỏ

Edit+ Beta: gautruk3004

Trước cửa Di Nhiên Hiên , một tòa lan can bạch ngọc làm thành một đường đi trong vườn hoa, rất nhiều đóa hoa vốn không nở ở mùa này nhưng cũng nở rộ, đặc biệt nở rộ xinh đẹp , cánh hoa kia , mang theo ngọn lửa nóng bỏng, đường hoàng lắc lư , xoè ra hình dáng tuyệt vời, đỏ như lửa, trắng như tuyết, xanh tựa trời, màu sắc sặc sỡ, làm người ta không khỏi ngưỡng mộ .

Một người coi vườn đang ở trong vườn hoa cắt sửa hoa cỏ, vừa nhìn thấy thân ảnh Sở Sở , hai tròng mắt lóe lên ánh tục tĩu, thân thể to lớn đi về phía nàng, mị mị nhìn thẳng Sở Sở.

“Tiểu vương phi, gần đây thế nào không có tới tìm nô tài?” Người làm vườn này thế nhưng lại gọn gàng dứt khoát hỏi Sở Sở.

Mộ Dung Sở Sở sắc mặt ngẩn ra, biết người này cũng là một trong những tình nhân lúc trước của chủ cũ thân thể, trong lòng nhất thời tức giận trào dâng , giơ tay lên tát cho tên nô tài lớn mật kia một bạt tai, lạnhlẽo mở miệng:

“Cẩu vật, cũng dám cùng bản vương phi cợt nhả .”

Tên làm vườn kia bị Sở Sở cho một bạt tai, ngay khi Mộ Dung Sở Sở đi khuất, cặp mắt trong nháy mắt tràn đầy sát khí, dữ tợn che mặt cắn răng rủa thầm.

Sở Sở đánh tên làm vườn kia trong hoa viên, chỉ thấy dưới ánh mặt trời, tấm bảng ngọc thạch màu xanh đen trên có khắc ba chữ hữu lực đại tự “Di Hiên Nhiên râts sống động, trước cửa có hai hạ nhân coi chừng, đang ngồi xổm bên cạnh thạch sư nói chuyện, vừa nhìn thấy Mộ Dung Sở Sở đi tới, miễn cưỡng đứng dậy khom người mở miệng.

“Tiểu vương phi có chuyện gì sao?”

“Ta muốn gặp vương gia, các ngươi đi vào bẩm báo một tiếng?” Mộ Dung Sở Sở khí hận mở miệng, tâm tình kém đến cực điểm.

Hai hạ nhân cùng lên tiếng trả lời: “Vương phi, xin chờ một chút, ” nói xong có một người chạy vào đi, một người còn lại như cũ đứng chặn trước cửa .

Mộ Dung Sở Sở đánh giá chung quanh , quả nhiên không giống với những nơi khác, hoa viên, chòi nghỉ mát, một hồ nước nhỏ, nước chảy, cái gì cần có đều có, chính là nhìn đến nhập thần, bên trong cánh cửa hạ nhân lúc nãy bẩm báo chạy ra , cung kính làm động tác thỉnh : “Vương gia mời tiểu vương phi đi vào, người đang ở trong thư phòng.”

Mộ Dung Sở Sở gật đầu một cái, tỏ vẻ đã biết, dẫn Tiểu Viên cùng Ngọc nhi đi vào, Di Nhiên Hiên cùng nơi khác lại bất đồng, chỉnh thể bày biện ra thiết kế đầy nam tính, mấy khối đá hoa cương tự nhiên xếp thành hòn giả sơn, theo lỗ thủng thoát ra nước chảy, một đường đi  xuống , phát ra tiếng nước ào ào , bên cạnh hòn giả sơn trồng mấy trăm cây trúc, gió thổi qua vang lên tiếng sàn sạt , tiếng gió, tiếng nước, thành một điệu nhạc dễ nghe .

Đi qua đó, trước mắt sáng ngời, trên hành lang tường bạch phiến cao to, trên đó chạm khắc đầu thú, thật là một địa phương tốt a? Mộ Dung Sở Sở dừng lại, hai thị vệ trước cửa vừa thấy bóng dáng Mộ Dung Sở Sở , cung kính cúi đầu.

“Tiểu vương phi, vương gia cho mời người vào?” Thị vệ nói xong kéo cửa , thỉnh Mộ Dung Sở Sở đi vào, Ngọc nhi cùng Tiểu Viên đứng ở ngoài cửa , không có ý chỉ vương gia , các nàng cũng không dám tùy tiện vào thư phòng.

Mộ Dung Sở Sở đi vào trong thư phòng, lập tức ngửi thấy một cỗ hương thơm Long Tiên Hương, một cái đỉnh bằng lim được để trên cao, bên trong đốt Long Tiên Hương, hương vị đầy rẫy ở trong không gian nho nhỏ , mà cái tên vương gia tuấn dật đang ngồi ngay ngắn ở phía sau bàn đọc sách , hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt hiện lên châm chọc, khóe môi lộ vẻ cười tà lạnh .

“Nghe nói ngươi tìm bản vương?”

Mộ Dung Sở Sở gật gật đầu, ngoài ý muốn nhìn thấy Hoàng Lâm cũng ngồi ở chỗ này, nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua, cũng không nhìn hắn cái nào, nhìn thẳng Nam Cung Bắc Đường.

“Ta là muốn hỏi vương gia một chút , rốt cuộc là người có ý gì? Vì sao cho ta dời đến Thính Vũ các .”

“Bởi vì chúng ta quan hệ hợp tác , bản vương quyết định cho ngươi được ở thoải mái một chút, ” Nam Cung Bắc Đường thanh âm trầm thấp hữu lực mang theo ma lực như xuyên thấu lỗ tai Sở Sở , rõ ràng mang trên mặt cười , lại làm cho người ta cảm giác được cái băng hàn của mùa đông .

“Không cần, ta tin ngươi tuyệt đối sẽ không tốt như vậy, ” Mộ Dung Sở Sở  khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên tia quật cường, đôi mắt đảo qua hai người trong thư phòng , bọn họ ở chung một chỗ nhất định là mưu đồ gì, rốt cuộc là mưu đồ gì chứ?

“Nha, vậy ngươi nói một chút bản vương có cái ý xấu gì , ” Nam Cung Bắc Đường khó có được một lần không có phát hỏa đối với nàng , tuy rằng ánh mắt vẫn băng hàn như trước , ngữ khí vẫn châm chọc như trước , thế nhưng thanh âm mà hắn cũng không có phát hiện đã có một chút mềm hoá.

Mộ Dung Sở Sở nhìn chằm chằm Nam Cung Bắc Đường, khó có khi thấy hắn không đối với nàng dương nanh múa vuốt , tuy rằng lúc này sắc mặt của hắn cũng không tốt hơn tí nào, nhưng dường như so với lúc trước có phần khá hơn, tối thiểu không phải cứ thấy nàng liền nhăn mặt, bất quá ai biết hắn đang nghĩ gì chứ.

“Ta biết ngươi đang tính toán với ta, thế nhưng ta không biết ngươi đang tính kế gì, tốt nhất đừng để cho ta biết, ” Mộ Dung Sở Sở bỏ lại một câu nói, rất có tư thế đi ra ngoài, cũng may nam nhân kia không ra lệnh nàng quay đầu lại.

Không hề biết nam nhân phía sau phẫn hận cắn răng, trừng mắt nhìn bóng lưng rời đi của nàng, khóe môi bày ra vẻ cười nhạt, nếu như không phải nữ nhân chết tiệt này còn có chút tác dụng, hắn đã sớm đem nàng ném ra khỏi vương phủ rồi. (Anh mà ném là phải hối hận đấy ạ @@)

“Vương gia, ngươi biết tối hôm qua ta đi tìm nàng , đã xảy ra chuyện gì không?” Hoàng Lâm nhìn thân ảnh Mộ Dung Sở Sở rời đi , bóng dáng nho nhỏ mảnh khảnh thế kia như thế nào lại cứng cỏi cùng quật cường như vậy, đáy mắt hiện lên vẻ tán thưởng.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Nam Cung Bắc Đường bộ dáng không quan tâm mở miệng hỏi, đối với nữ nhân kia , hắn không có hứng thú.

“Vì ngăn cản ta xâm phạm, nàng muốn cắn lưỡi tự sát, ” Hoàng Lâm tiếng nói vừa dứt, Nam Cung Bắc Đường khó có thể tin được một lần cười ha ha: “Hoàng Lâm, chuyện này thật buồn cười.”

“Ta biết ngươi sẽ có loại thái độ này, chính là ngay lúc đó ta cũng là nghĩ như vậy, thế nhưng nếu không phải ta ngăn cản được, nàng thật đã chết rồi, ” Hoàng Lâm nghĩ đến ánh mắt tuyệt quyết Sở đó, khóe môi tràn ra vẻ tiên huyết, trong tim của hắn kỳ dị hiện lên vẻ yêu thương.

“Hoàng Lâm, nữ nhân kia quỷ kế đa đoan, ngươi rút lui thật là tốt.”

“Vương gia, nàng dường như thực sự thay đổi, ” Hoàng Lâm còn muốn nói điều gì, Nam Cung Bắc Đường sớm phất tay áo , không muốn nói nhiều về nữ nhân kia.

“Nữ nhân đều là quỷ kế đa đoan , chúng ta không nên nói tới nàng nữa, ngươi mấy ngày nữa hồi cung? ” Nam Cung Bắc Đường khóe môi khêu gợi nhếch lên, lãnh mị tươi cười, tuy rằng nữ nhân kia gần nhất cải biến rất nhiều, nhưng hắn biết nữ nhân đều là quỷ kế đa đoan , vì thế hắn tuyệt không tin nữ nhân kia sẽ trở nên tốt đẹp.

“Ân, hoàng thượng gọi ta hồi cung , lần này trở lại ta sẽ hướng thái hậu báo cáo kết quả công tác , ” Hoàng Lâm cung kính gật đầu một cái, kỳ thực hắn lần này đến Bắc Đường vương phủ là phụng mệnh thái hậu mà đến, qua nhiều năm như vậy, thái hậu cùng Bắc Đường vương gia vẫn không buông tha tìm lão vương phi bỏ trốn , thế nhưng mười mấy năm trôi qua, một điểm tin tức cũng không có, như đá chìm đáy biển , vì thế thái hậu hoài nghi trong vương phủ này có lẽ sẽ lưu lại cái gì bưng bít, thế nhưng ở trong vương phủ, hắn cái gì cũng không phát hiện.

“Hay là nàng ở bên ngoài bệnh mất?” Nói những lời này, Nam Cung Bắc Đường cắn chặt hàm răng, tơ máu theo môi mỏng rơi xuống, mẫu thân mình , lúc mình tuổi còn nhỏ như vậy lại có thể cùng nam nhân khác bỏ trốn , mà lúc đó cha ruột mình mới chết đi được một năm, chẳng lẽ nàng thực sự không thể chờ đợi được sao?

Ánh mắt của hắn lóe huyết hồng, lóe lên tia chết chóc, sắc mặt tái nhợt , đáng sợ, trước mắt không khỏi hiện ra tình cảnh khi còn bé , vú em từng lần từng lần một đối hắn nói, Bắc Đường, mẹ ngươi là một nữ nhân không biết xấu hổ , cha ngươi thi cốt chưa lạnh, nàng liền chạy theo người khác, Bắc Đường, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, mẹ ngươi là một nữ nhân không biết xấu hổ , cùng nam nhân khác chạy trốn, cuộc sống vô cùng đau đớn , trước mắt hắn hiện ra là mẫu thân ôn nhu với khuôn mặt tươi cười, hắn không tin, thế nhưng mẫu thân tìm không thấy, nhiều năm như vậy đều không thấy.

“Thế nhưng thái hậu không tin, thái hậu vẫn tin tỷ tỷ mình không phải người như vậy, cho nên nàng không buông tha, nhất định sẽ kiên trì tìm ra sự thật năm đó, thái hậu nói, sống muốn gặp người , chết cũng phải thấy được thi thể nàng .”

“Làm cho thái hậu phí tâm, ta sẽ chú ý , nếu như phát hiện đầu mối gì, bản vương sẽ nói cho ngươi biết , ” Nam Cung Bắc Đường khàn khàn lên tiếng, phất tay ý bảo Hoàng Lâm đi ra ngoài.

Hoàng Lâm cùng Nam Cung Bắc Đường mặc dù có thân phận không giống nhau, nhưng hai người thường ngày quan hệ rất tốt, cũng biết vương gia trong lòng khổ sở, tuy rằng hắn tàn bạo, nhưng là do bóng mờ ngày xưa tạo thành , có thể vì vậy hắn không dám tùy tiện tin nữ nhân, về sau gặp caí nữ nhân  gọi là Hạng Uyển Tuyết kia , hắn rất vui vẻ, về sau lão vương phi đem nàng đuổi đi , vì thế vương gia rất không vui, vẫn không buông tha tìm kiếm nữ nhân mình yêu mến.

Đối với người Uyển Tuyết kia , Hoàng Lâm gặp qua một lần, nhìn qua dịu dàng ôn nhu, giơ tay nhấc chân đề  thanh nhã, chỉ là hắn tổng cảm giác con ngươi nàng lướt qua chính là vẻ thâm trầm, không phải loại người đơn giản, thế nhưng hắn thân là một thuộc hạ, là không thể lên tiếng .

Hoàng Lâm trầm tĩnh tiêu sái ra thư phòng, ngoài phòng ánh mặt trời vẫn ấm áp như cũ , nhưng người trong phòng không cảm giác được.

5 thoughts on “Chương 15_Tiểu tiểu đào phi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s