Chương 17_ Tiểu tiểu đào phi


Chương 17: Vương gia xử trí

Edit+ Beta: gautruk3004

Mộ Dung Sở Sở vừa nghe Lữ quản gia nói, biết này Lữ quản gia sợ hãi Liễu Mị Nhi, bằng không mình là vương phi nói có cái gì khó xử chứ, thâý trong tròng mắt Liễu Mị Nhi hiện lên tia đắc ý , chắc hẳn là vậy , vương gia sủng ái nàng như vậy , chỉ cần vương gia đứng ra, người thiệt hại nhất địnhlà mình , Mộ Dung Sở Sở khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, đang chuẩn bị thu xếp Lữ quản gia một phen, thì Liễu Mị Nhi sớm cướp trước một bước phất tay.

“Lập tức đi đem vương gia mời đến, ”

“Đúng vậy, Liễu trắc phi, ” Lữ quản gia nghe nói Liễu Mị Nhi xong, sớm đã như thỏ chạy trốn không thấy bóng dáng, hắn thực sự không muốn sống ở chỗ này nha, hai người này chỉ có vương gia chế ngự được .

Liễu Mị Nhi thấy Lữ quản gia đi thỉnh vương gia , vẻ mặt sung sướng xoay người lại ngồi trong phòng khách, phất tay ý bảo nha đầu Nguyệt Hồng đứng ở một bên đi, lúc trước tiểu nha đầu đáng thương vậy mà lúc này lại hiên ngang đứng lên, ánh mắt khinh miệt quét Mộ Dung Sở Sở một cái, cười theo chủ tử.

“Tiểu thư, nô tỳ châm trà cho người.”

Liễu Mị Nhi gật gật đầu, Nguyệt Hồng tay chân gọn gàn nhắc trên bàn ấm trà làm bằng bạc, cấp tiểu thư rót một chén trà , theo quy củ đứng ở đằng sau Liễu Mị Nhi.

Liễu Mị Nhi nâng chung trà lên thong thả uống, Ngọc nhi cùng Tiểu Viên vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn nữ nhân đối diện , xoay người lại nhìn tiểu vương phi, chỉ là thờ ơ không có việc gì uống trà của mình.

Phòng khách vắng vẻ không tiếng động, chỉ nghe được tiếng uống trà tinh tế nhẹ nhàng, Ngọc nhi cùng Tiểu Viên lo lắng nhìn tiểu vương phi nhà mình , nếu như vương gia tới, nhất định sẽ bênh vực Liễu trắc phi , đến lúc đó tiểu vương phi nhất định sẽ chịu khổ .

Hai nha đầu đang suy đoán lo lắng , ngoài cửa vang lên thanh âm Xuân Đào : “Bọn nô tỳ thỉnh an vương gia .”

Một đạo bóng dáng màu lam đi tới, đại sảnh lập tức nhuộm đẫm một cỗ áp lực trầm trọng trong bầu không khí, mang theo băng hàn lãnh liệt, Mộ Dung Sở Sở để cốc trà xuống, chậm rãi đi tới bên cạnh hành lễ Nam Cung Bắc Đường .

“Sở Sở thỉnh an vương gia.”

Nam Cung Bắc Đường vẫn chưa mở lời, bóng dáng cao to đi thẳng tới chỗ cao nhất ngồi xuống, mà theo phía sau hắn là Hoàng Lâm, cũng ở một bên ngồi xuống.

Liễu Mị Nhi vừa thấy vương gia không để ý gì tới vương phi, trong lòng thầm  đắc ý, lắc lắc vòng eo mảnh khảnh , nhẹ nhàng tiêu sái đến trước mặt vương gia , nũng nịu mở miệng.

“Mị Nhi thỉnh an vương gia .”

Nam Cung Bắc Đường mắt phượng quét Mị Nhi một cái, thanh âm lạnh lẽo cuối cùng cũng đã vang lên: “Tất cả đứng lên đi.”

Mộ Dung Sở Sở cùng Liễu Mị Nhi đồng thời mở miệng: “Tạ vương gia .”

Mộ Dung Sở Sở tự giác đứng một bên, Liễu Mị Nhi đến bên người Nam Cung Bắc Đường , mềm mại cầu khẩn Nam Cung Bắc Đường: “Vương gia, Nguyệt Hồng mới vừa rồi là vô tâm nói vương phi một câu, lại nói nếu trong sạch thì sẽ không sợ người khác nói .”

Thân thể xinh đẹp,mâu quang say lòng người , lời nó iái muội, nữ nhân nhìn cũng muốn yêu thương , huống chi là nam nhân , Mộ Dung Sở Sở từ chối cho ý kiến nhíu chặt mi, cái miệng nhỏ nhắn hình cánh hoa khé nhếch, cúi đầu thưởng thức ngón tay út mình, ai bảo  mình không có quyền lực làm gì, tùy bọn họ xử lý thế nào , nàng chung quy sẽ không đáng để  đợi ở chỗ này.

Nam Cung Bắc Đường sắc mặt ngưng lại, phong mi hàn ý, trong tròng mắt kia đen kịt như băng hàn ngàn năm , không một gợn sóng … … Kinh, một tia tình cảm cũng không có, không chút nào bị Liễu Mị Nhi ảnh hưởng, gấm âm lãnh quét Liễu Mị Nhi một cái, Liễu Mị Nhi lập tức ngoan ngoãn đứng ở một bên, gục đầu xuống, không dám nói gì, đừng xem vương gia sủng nàng, nhưng đó là bởi vì nàng có tình thú, biết thời gian nên làm nũng, lúc nào không nên lên tiếng, hôm nay cái mình là đã quên điều cấm kỵ , muốn tại đây trước mặt vương phi ra uy phong, nhưng đã quên vương gia không thích nữ nhân bén nhọn .

“Lữ quản gia, lập tức đem Nguyệt Hồng kéo ra ngoài đánh ba mươi trượng, trở về Liên Tâm viện bế môn nhận lỗi, sau này còn dám tùy tiện phá hư gia quy, lập tức đuổi ra ngoài.”

Vương gia tiếng nói vừa dứt, Lữ quản gia lập tức dẫn hạ nhân vương phủ đi tới, đem thân thể mềm nhũn của Nguyệt Hồng đi ra ngoài, tiểu nha đầu không dám hừ một tiếng, chính là chủ tử nàng Liễu trắc phi cũng không dám nói gì, huống chi là nàng chỉ là một tiểu nha đầu, vương gia đã khai ân , nếu như nàng còn dám nói ra một câu , chỉ sợ lập tức bị đuổi ra ngoài .

Liễu Mị Nhi thấy Nguyệt Hồng bị dẫn đi xuống, tuy rằng yêu thương, thế nhưng tốt xấu chỉ bị ba mươi trượng, sẽ không xảy ra án mạng, hơn nữa vương gia đã hướng nói không có đem Nguyệt Hồng đuổi ra ngoài, chuyện này nàng sẽ tính ở trên đầu Mộ Dung Sở Sở , dám cùng ta đấu, tự nhìn xem ngươi có bao nhiêu phân lượng, Liễu Mị Nhi vừa nghĩ xong liền dịu dàng mở miệng.

“Mị Nhi tạ ơn vương gia khai ân.”

“Được rồi, ngươi cũng trở về đi, không có việc gì lại chạy tới nơi này, sau này không cho phép tùy tiện qua đây, an phận ở Liên Tâm viện mà sống, ” Nam Cung Bắc Đường lãnh mị mở miệng, thanh âm nhu hòa một ít, Liễu Mị Nhi lập tức nhu thuận gật đầu.

“Mị Nhi ghi nhớ phân phó vương gia , ” Liễu Mị Nhi ở xoay người trong nháy mắt, đôi mắt mang theo một cỗ oán khí giận dữ ly khai phòng khách.

Nam Cung Bắc Đường bí hiểm nhìn Mộ Dung Sở Sở, không biết ánh mắt nghi kị như vậy là có ý gì, Mộ Dung Sở Sở trấn định đi tới, nàng có cái gì sợ hắn , nàng lại không làm cái gì sai.

“Sở Sở hướng vương gia cáo lỗi, quấy rầy đến vương gia , ” thái độ không tự ti cũng không kiêu ngạo , đoan chính tạ lễ.

Nam Cung Bắc Đường con ngươi như ma vương lóe lên u lãnh vô tình, nữ nhân này so vơí trước đây lợi hại hơn, trước đây còn có thể tìm ra lôĩ mà thu thập nàng, bây giờ lại làm rất cẩn thận, không biết nàng là thật muốn rời đi Bắc Đường vương phủ , hay vẫn là cố tình dùng thủ đoạn, mặc kệ nàng có  tâm tư gì, chỉ cần Uyển Tuyết trở lại, để nàng thu dọn đồ đạc cút đi, Nam Cung Bắc Đường khẽ nguyền rủa một tiếng, phủi người đứng lên, bước qua Mộ Dung Sở Sở , bỏ xuống một câu lãnh ngạnh .

“Ngươi an phận một chút sống ở chỗ này cho ta , bằng không đừng trách bản vương thủ đoạn độc ác.”

Mộ Dung Sở Sở hướng về phía bóng lưng của hắn mắt trợn trắng, nàng biết hắn đủ ngoan đủ độc, không cần phải lần nữa cường điệu phẩm chất vốn chẳng có gì của mình như vậy đâu, quay người lại thấy vẻ mặt hứng thú của Hoàng Lâm .

“Còn ngồi ở chỗ này làm gì? Tiễn khách a?” Nàng quay sang Ngọc nhi, ý bảo Ngọc nhi đem người nam nhân này mời đi ra ngoài, Hoàng Lâm không nhanh không chậm đứng dậy, nữ nhân này càng ngày càng thú vị .

Trong thư phòng Thính Vũ các , Mộ Dung Sở Sở liếc nhìn giá sách , tất cả đều là sách cổ thượng phẩm , giấy Tuyên Thành thượng đẳng trên đó có những phong thư, dùng kim tuyến làm đóng gói rất hoa lệ, đáng tiếc nàng đối với những sách cổ đại này không quá hứng thú, tùy ý liếc nhìn, Ngọc nhi đặt cốc trà trên bàn, lẳng lặng đứng ở một bên.

Tiếng Châu Liên vừa vang lên, một trong tứ nha đầu Hạ Hà đi tới, cung kính mở miệng: “Tiểu vương phi, lão vương phi phái người gọi tiểu vương phi qua đó một chút?”

“Hả?” Mộ Dung Sở Sở dừng động tác lại, đem thư án cất kỹ, xoay người lại, đi tới bên người Hạ Hà : “Ngươi nói lão vương phi gọi ta qua?”

“Đúng vậy, vương phi, là lão vương phi phái người gọi tiểu vương phi qua đó?” Hạ Hà cười tủm tỉm gật đầu, bởi vì bị Ngọc nhi và Tiểu Viên ảnh hưởng, biết tiểu vương phi là một người hoà thuận vui vẻ , lá gan liền lớn rất nhiều.

Mộ Dung Sở Sở xoay người lại quét Ngọc nhi một cái, không biết tìm mình có chuyện gì, sẽ không vừa hỏi nàng vừa có chuyện gì đi, nàng thật không muốn đến , vừa thấy mặt đã hỏi vương gia có phải hay không sủng hạnh nàng, lại hỏi nàng ta có phải hay không cùng vương gia có chuyện gì gạt nàng, lão vương phi trời sinh tính tình dường như rất hay nghi ngờ..

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s